bannemoinhat2-banne3-banne4-banne5-banne6-banne7-bannecuoi
TÁC GIẢ QUEN THUỘC
BÀI VIẾT MỚI
PHẢN HỒI MỚI

VŨ NHO 085 5890003

Cám ơn anh Hoàng Tuấn Công đã trao đổi!Coi người như cây để trồng không có gì sai! Cách nói văn chương không lạ ở Trung Quốc và Việt Nam. Lại có câu "Dụng nhân như dụng mộc" (Dùng người như dùng cây) ...

 

Vũ Nho 085 589 0003

Cám ơn anh Cầm Sơn đã chia sẻ! Tôi theo tinh thần thượng tôn khoa học! Cái gì các cụ đúng, mình thừa nhận. Cài gì các cụ không đúng hay sai thì cũng phải nói lại cho rõ ràng, sòng phẳng. Thánh nhân cũ...

 

VŨ NHO 085 589 0003

Cám ơn nhà thơ Nguyễn Thị Mai đã gửi chùm thơ mùa Thu của Nguyễn Quốc Dũng, Trần Kim Ngọc, Đỗ Thu Yên và Thảo Trang!

 

Cầm Sơn

Căn cứ nội dung cuộc họp BCH sáng nay, 25/11/2021. Kể từ giờ phút này (16h57p ngày 25/11/2021) Quản trị Wesite cho xuất hiện thêm chức năng hiển thị những phản hồi của bạn đọc gần xa bên dưới các tác ...

 
Xem toàn bộ
Đang truy cập: 2
Trong ngày: 56
Trong tuần: 336
Lượt truy cập: 92465

GIÔ VAN NHI NÔ VUỐT MŨI VUA

GIÔ- VAN-NHI-NÔ VUỐT MŨI VUA

 

                             GIANHI. Rô-đa ri ( Ytalia)

                             Vũ Nho dịch qua bản tiếng Nga

 

Vào một ngày tuyệt đẹp, Giô van nhi nô Bét đen nhich quyết định tới Rôm để vuốt mũi vua. Biết chuyện này, bạn bè ai cũng can ngăn:

          - Hãy coi chừng, – Họ nói – đó là một việc nguy hiểm. Nếu nhà vua bỗng nhiên nổi giận thì sẽ ra sao? Anh sẽ phải vĩnh biệt cái mũi của mình, và vĩnh biệt cái đầu một thể.

          Nhưng Giô van nhi nô vốn là một người bướng bỉnh, nên cứ sửa soạn va li. Trước khi đi, anh đến thăm vị linh mục địa phương, ông thị trưởng và ông cố vấn tòa thị chính, rồi để thực tập đôi chút, anh vuốt mũi luôn ba ông đó. Anh đã tiến hành công việc cẩn thận và khéo léo đến mức họ không hề nhận thấy.

    ”ồ,  việc đó kể cũng không khó lắm!” Giô van nhi nô nghĩ và lên đường.

          Đến thành phố bên cạnh, trước hết anh hỏi nhà ông thị trưởng, ngài chưởng lí và viên quan tòa, rồi lập tức đến thăm các vị quan lớn đó để vuốt  mũi các vị bằng một ngón tay, nếu có thể được thì bằng hai ngón. Các vị quan chức bị bất ngờ không lấy gì làm thích thú lắm. Nhưng Giô van nhi nô đã làm cho các vị thấy anh là một chàng trai có giáo dục, phong thái đàng hoàng, biết nói chuyện hầu như về mọi chủ đề. Riêng ngài chưởng lí hơi bực dọc :

  • Thế là thế nào? – ông ta thốt lên - Tôi thấy hình như anh túm mũi tôi!
  • Xin lỗi! – Giô van nhi nô đáp – chẳng qua là có con ruồi.

Ông ta liếc nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy một con ruồi hay muỗi nào. Giô van nhi nô vội vàng cáo từ, không quên khép cửa cẩn thận.

Giô van nhi nô có một cuốn sổ ghi chép, trong đó ghi số mũi mà anh ta vuốt. Không hề có một cái mũi thường nào, toàn mũi của những người danh tiếng, những người có thế lực, thậm chí có một số mũi của các vị chóp bu.

Ở Rôm số lượng mũi tăng nhanh vùn vụt đến nỗi Giô van nhi nô phải sắm một cuốn sổ mới rất dày. Chẳng có gì ngạc nhiên cả! Ở kinh thành chỉ cần ra phố và đi thẳng đến một nơi nào đó, nhất định anh sẽ gặp một cặp đại nhân, vài vị thủ trưởng, và hàng chục vị lục sự. Còn các vị đứng đầu các công sở thì khỏi phải nói. Ở thành Rôm, họ đông hơn cả ăn mày. Anh chỉ cần chìa tay ra, thế nào cũng đụng phải mũi của một ngài thượng lưu nào đó.

Hiển nhiên là Giô van nhi nô cố gắng để không bỏ sót mũi một vị cỡ bự nào. Và các bạn hãy hình dung chủ nhân của những cái mũi đó tưởng đây là một cách biểu thị lòng tôn kính đối với họ. Một số vị còn tuyên bố với người dưới quyền:

- Từ nay, thay cho cúi chào, các anh hãy vuốt mũi tôi. Bây giờ đó là tập quán mới mẻ và tinh tế nhất.

Đầu tiên, những người dưới quyền không dám vuốt mũi thủ trưởng, các vị này buộc phải khích lệ họ bằng những nụ cười rạng rỡ nhất. Những người dưới quyền mạnh dạn lên và hết sức tận tâm ”bắt tay” vào sờ, bóp, vuốt đến mức mũi các vị này lập tức bóng lộn và đỏ ửng lên vì khoan khoái.

Nhưng các bạn đừng nghĩ rằng Giô van nhi nô quên mục tiêu chính của mình – vuốt mũi vua. Hoàn toàn không! Anh ta chỉ chờ thời cơ thuận tiện. Và khi nhà vua đi ra ngoài cung điện là lúc thời cơ đã tới. Giô van nhi nô nhận thấy chốc chốc lại có một người rời khỏi đám đông, phóng vụt lên chạy theo cỗ xe nhà vua, trao cho ngài một phong bì ( nói cho đúng  là một lá đơn gì đó), nhà vua mỉm cười, trao lại cho quan tể tướng. Giô van nhi nô đợi cho đến khi cỗ xe nhà vua đến gần, anh nhảy lên bậc lên xuống vào đúng lúc nhà vua nở nụ cười chờ đợi, quay mặt về phía anh và nói : ” Các người xin ân xá ư? ” – anh liền đưa tay lên và dùng ngón trỏ vuốt mũi nhà vua.

Nhà vua rất bực mình, sờ lên mũi và định há miệng kêu, nhưng thoắt một cái, Giô van nhi nô đã nhảy xuống đất, luồn nhanh vào đám đông – và biến mất! Chung quanh, mọi người vỗ tay tán thưởng, và lập tức có mọt vài người lao vào xe vua, nồng nhiệt muốn theo gương Giô va nhi nô. Họ tranh nhau nhảy lên bậc lên xuống, túm lấy mũi vua – Nói tóm lại dành cho mũi vua một trận vuốt ve.

- Xin đừng lo ngại, thưa bệ hạ, đây là một cách bộc lộ lòng tôn kính mới mẻ - quan tể tướng vừa ghé vào tai vua vừa thì thầm và mỉm cười.

Nhưng nhà vua không thể cười được. Mũi của ngài ốm nặng, nước mũi  ngài chảy như nước xối. Tuy thế ngài không có nổi một phút để lau những giọt nước không mong đợi đó. Những thần dân trung thành của ngài không cho ngài nghỉ ngơi, cứ tiếp tục vuốt mũi ngài.

Riêng Giô van nhi nô hết sức hài lòng trở về nhà./.

 hoa-xuan

 

Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
BẢN QUYỀN THUỘC CÂU LẠC BỘ VĂN CHƯƠNG
Địa chỉ: số 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội
Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Vũ Quần Phương
Tổng Biên tập: N.văn, LLPB - P.giáo sư, Tiến sĩ Vũ Nho
Quản trị Website: Nhà văn, Nghệ sĩ Điện ảnh Cầm Sơn
 
ĐIỆN THOẠI & EMAIL LIÊN HỆ
Tel:  1- 0328 455 896. 2- 0855 890 003. 3- 0913 269 931
1.Thơ, Phê bình và các thể loại khác:  vunho121@gmail.com
2.Văn xuôi (truyện ngắn, bút ký...)  : soncam52@gmail.com
(Chú ý: Không gửi bài cho cả hai mà chỉ gửi 1 trong 2 địa chỉ)