bannemoinhat2-banne3-banne4-banne5-banne6-banne7-bannecuoi
TÁC GIẢ QUEN THUỘC
BÀI VIẾT MỚI
PHẢN HỒI MỚI

Đinh Y Văn

Cảm ơn nhà thơ Vũ Nho đã giới thiệu lại bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa cùng Lời bình dành cho “các bạn nhỏ” mà “bạn già” vẫn rất thích. Với cảm nhận cá nhân một bạn đọc, tôi thấy thay câu “Dưới...

 

VŨ NHO 085 589 0003

TÁC GIẢ AN THANH TỔNG HỢP CÓ CHÚT ẨU. NHAN ĐỀ VIẾT LÀ HƠN 7 TUỔI. RỒI NỘI DUNG CŨNG THÊM 1 LẦN. NHƯNG DƯỚI LẠI 2 LẦN VIẾT HƠN 6 TUỔI!  SÁU HAY BẢY ĐÂY?!

 

Vũ Nho 085 589 0003

Cám ơn nhà văn Bùi Việt Thắng đã gửi bài viết thú vị!

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN BÁC ĐINH Y VĂNCÓ LỜI KHEN TẶNG CÔNG BẰNG...CÁI DÂY!

 

Đinh Y Văn

NHỜ “DÂY” XÚC TÁC “Dây” không những chẳng “buộc mình” Mà còn xúc tác… “thình lình thăng hoa” Thơ “quậy” dào dạt chan hòa Nhờ “dây” thì phải … nặng quà tặng “dây”! Đ.Y.V

 

VŨ NHO 085 589 0003

NHÀ VĂN CẦM SƠN THẬT ĐA TÀI! CÁM ƠN NHÀ THƠ NGUYỄN HÒA BÌNH VÀ NHÀ VĂN CẦM SƠN VỀ CA KHÚC ĐẦY TÌNH CẢM!

 
Xem toàn bộ
Đang truy cập: 12
Trong ngày: 22
Trong tuần: 411
Lượt truy cập: 174364

THƠ VĨNH BIỆT MẸ VỚI LỜI BÌNH

PHÙNG QUÁN

 

THƠ VĨNH BIỆT MẸ

(Trích)

 

Con biết Mẹ con yêu thơ lắm Nuốt nỗi đau thương lệ ứa tràn Con viết bài thơ con liệm Mẹ Tiễn Mẹ đi về Cõi vĩnh hằng.

……………………….. Mẹnằm đó vô cùng yên tĩnh

Như mặt nước hồ trong như đỉnh núi trong sương Mẹ đã sống trọn đời đức hạnh

Nên phút ra đi thanh thản vô cùng.

 

Vĩnh biệt Mẹ, chúng con nhìn kỹ Mẹ Lòng xé đau mà kinh ngạc vô cùng Mảnh mai thế mà suối nguồn nghị lực Vẫn tràn đầy cho đến phút lâm chung.


 

LỜI BÌNH CỦA NGUYỄN THỊ THIỆN

 

 

“NHƯ CHÍNH CUỘC ĐỜI MẸ MỚI LÀ THƠ!”


Mẹ cho chúng con hình hài máu thịt Cho tâm hồn, cho cuộc sống sạch trong Với chúng con, Mẹ là báu vật

Không có gì sánh được ở thế gian.

 

Mẹ ơi! Bà ơi! Cụ nội, ngoại ơi Con cháu chắt, xóm giềng bè bạn Phút vĩnh biệt xé lòng gọi Mẹ Mẹ ơi, Mẹcó nghe thấy không?

 

Nắp ván nghìn đời đã đóng lại Thôi từ đây, Mẹ mãi mãi vắng nhà! Mẹ yêu thơ, con viết thơ dâng Mẹ

Như chính cuộc đời Mẹ mới là Thơ!


Thơ viết về mẹ xưa nay có nhiều, song thơ viết vào thời điểm mẹ vừa tắt nghỉ, rời thế gian này sang thế giới bên kia thì có lẽ chỉ Phùng Quán mới làm được. Bởi xuất phát từ sự thấu hiểu, người con biết mẹ rất yêu thơ nên mới "nuốt nỗi đau thương" để viết bài "Thơ vĩnh biệt mẹ", bày tỏ niềm tiếc thương và tri ân vô hạn đối với người mẹ đẻ   của mình.

Khổ thơ đầu nói rõ lý do bài thơ ra đơi "Con  biết Mẹ con yêu thơ lắm / Nuốt nỗi đau thương lệ ứa tràn / Con viết bài thơ con liệm Mẹ / Tiễn Mẹ đi về Cõi vĩnh hằng". Trước nỗi sinh ly tử biệt, chủ thể   trữ tinh cố nén đau thương để nhìn rõ mẹ, để  khắc  cốt ghi tâm hình hài của mẹ: "Mẹ nằm đó vô cùng  yên tĩnh / Như mặt nước hồ trong như đỉnh núi trong sương / Mẹ đã sống trọn đời đức hạnh / Nên phút ra đi

thanh thản vô cùng". Sự so sánh kép liên tiếp mẹ với hai hình ảnh: mẹ vừa "Như mặt nước hồ trong, như đỉnh núi trong sương" đã nói lên hai nét nổi bật ở mẹ: hiền hoà mà vững chãi, dịu dàng mà cứng cỏi khiến hết thảy các con đều yêu quý và cảm phục. Bởi là tấm gương "đức hạnh" sáng ngời cho con cháu, cả đời sống nghĩa tình, ân đức với mọi người nên mẹ ra đi thật nhẹ nhàng "thanh thản vô cùng". Đó là niềm an ủi lớn nhất cho những người con khi phải mãi mãi xa mẹ. Ngắm hình hài của mẹ, người con ngỡ ngàng bởi mẹ nhỏ nhắn nhưng lại tiềm ẩn năng lượng sống thật mạnh mẽ: "Mảnh mai thế mà suối nguồn nghị lực / Vẫn tràn đầy cho đến phút lâm chung". Khổ thơ thứ tư là lời tri ân vô cùng cô đọng và sâu sắc về công lao không gì sánh nổi của mẹ: "Mẹ cho chúng con hình hài máu thịt / Cho tâm hồn, cho cuộc sống sạch trong / Với chúng con, Mẹ là báu vật / Không có gì sánh được ở thế gian". Mẹ không chỉ cho chúng con cuộc sống, mẹ còn dành cả cuộc đời để nuôi dạy chúng con nên người, có tâm hồn và nhân cách trong sạch. Nghệ thuật so sánh "với chúng mẹ là báu vật" không gì sánh nổi trên thế gian này là lời ngợi ca và tri ân lớn nhất với đấng sinh thành. Giờ đây mẹ ra đi sang thế giới vĩnh hằng, tác giả thay mặt những người thân yêu ruột thịt của mẹ,  cất lên tiếng gọi thất thanh qua liên tiếp những câu cảm thán: "Mẹ ơi! Bà ơi! Cụ nội, ngoại ơi / Con cháu chắt, xóm giềng bè bạn / Phút vĩnh biệt xé lòng gọi Mẹ / Mẹ ơi, Mẹ có nghe thấy không ?" Những câu thơ này là tiếng khóc xé lòng, cao trào đỉnh điểm của cảm xúc trong thi phẩm, chạm đến sâu thẳm trái tim  mọi người. Hỏi có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mẹ mất? Nhịp thơ ngắt ra, như tiếng thổn thức nghẹn ngào của cõi lòng. Khổ thơ cuối, dường như người con tĩnh tâm hơn để nhìn ra sinh - tử là qui luật ở đời, chẳng ai có thể tránh được. Nên người con một lần nữa nhìn thân hình mẹ giờ đã liệm xong, ván đóng kín: "Nắp ván nghìn đời đã đóng lại / Thôi từ đây, Mẹ mãi mãi vắng nhà! / Mẹ yêu thơ, con viết thơ dâng Mẹ / Như chính cuộc đời Mẹ mới là Thơ!". Câu thơ cuối thật cô đọng, là sự kết tinh cảm xúc, linh hồn của cả bài thơ. Đây cũng là sự ngợi ca, ngưỡng mộ cao nhất, lớn nhất đối với mẫu thân. Trong bài, điệp từ “Mẹ” (18 lần), “con” (9 lần), từ Mẹ luôn được viết hoa tỏ rõ thái độ kính trọng mẹ, gia tăng thêm niềm thương tiếc khôn ngu

Bài thơ thêm một lần nữa khẳng định nỗi xót thương, thái độ ngợi ca tri ân mẹ "Như chính cuộc đời Mẹ mới là Thơ!".

vbnhuy


Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
BẢN QUYỀN THUỘC CÂU LẠC BỘ VĂN CHƯƠNG
Địa chỉ: số 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội
Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Vũ Quần Phương
Tổng Biên tập: N.văn, LLPB - P.giáo sư, Tiến sĩ Vũ Nho
Quản trị Website: Nhà văn, Nghệ sĩ Điện ảnh Cầm Sơn
 
ĐIỆN THOẠI & EMAIL LIÊN HỆ
Tel:  1- 0328 455 896. 2- 0855 890 003. 3- 0913 269 931
1.Thơ, Phê bình và các thể loại khác:  vunho121@gmail.com
2.Văn xuôi (truyện ngắn, bút ký...)  : soncam52@gmail.com
(Chú ý: Không gửi bài cho cả hai mà chỉ gửi 1 trong 2 địa chỉ)