bannemoinhat2-banne3-banne4-banne5-banne6-banne7-bannecuoi
TÁC GIẢ QUEN THUỘC
PHẢN HỒI MỚI

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN BÁC ĐỖ CHIÊU ĐỨC!XƯA NAY BẠN ĐỌC CHỈ BIẾT PHỔ BIẾN THI TIÊN, THI THÁNH, THI PHẬT. NAY THÊM 12 DANH HIỆU NỮA! QUẢ THẬT CÁC BÁC TRUNG QUỐC THÍCH ĐẶT DANH HIỆU!TBT VŨ NHO

 

VŨ NHO 085 589 0003

RÁT THÚ VỊ!CÁM ƠN NHÀ VĂN HOÀNG QUỐC HẢI VÀ TS NGUYỄN XUÂN DIỆN ĐÃ GIỚI THIỆU! TBT VŨ NHO

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN TÁC GIẢ BÀI VIẾT!TÔI ĐƯỢC BIẾT ANH THÁI BÁ TÂN HỌC TIẾNG ANH Ở NGA VÀ LÀ NGƯỜI CỰC GIỎI CẢ HAI THỨ TIẾNG NÀY!ANH BÁ TÂN ĐÃ DỊCH, VIẾT, XUẤT BẢN HƠN 100 ĐẦU SÁCH!

 

VŨ NHO 085 589 0003

Bài thơ này trên mạng. Nhan đề "LỜI MỜI" do chúng tôi đặt!

 

vũ nho 085 589 0003

CÁM ƠN NHÀ THƠ QUANG HUỆ ĐÃ BỀN BỈ CỘNG TÁC! CHÚC NHÀ THƠ NĂM MỚI MẠNH KHỎE, VUI VẺ, BÌNH AN!

 

Nhaf thow Quang Hueej

Cams own TS Vux Nho. Anhr minh hoaj raats ddepj.

 
Xem toàn bộ
Đang truy cập: 39
Trong ngày: 350
Trong tuần: 1580
Lượt truy cập: 1429876

HÀ NỘI YÊU

     v_nho_tc_bch_kim

VŨ NHO - Ảnh Hoàng Xuân Tuyền

Hà Nội yêu

     Cao Ngọc Thắng

Góc phố nào cũng in dấu chân quen

Thuở chúng mình chung nhau một lối

Mỗi gốc cây là một lời bối rối

Cột đèn đường làm chứng những nụ hôn

 

Những lần hẹn em lòng dạ bồn chồn

Dưới mái hiên nhìn ra con đường dốc

Chỗ quành kia chảy dài suối tóc

Em đến rồi anh muốn chẳng dám ôm

 

Hà Nội ngày xưa thánh thiện có em

Bờ vai xuôi và môi em đỏ mọng

Trong tay nhau tình lên cao ước vọng

Mắt mơ màng đọng lời nói dịu êm

 

Nhớ Hà Nội là nhớ Hà Nội đêm

Ánh đèn vàng vàng sang cây vào lá

Tiếng dương cầm quyện nước hồ sóng sánh

Cánh tay vòng anh mềm mại lưng em

 

Xào xạc Hà Nội gió mùa thân quen

Hai đứa mình đuổi dọc con đường lá

Gió heo may thổi tung tà áo lụa

Chạm ngực em run rẩy tuổi học trò

 

Nhớ Hà Nội tim anh nặng lời thề

Nước Hồ Gươm viết cao xanh thăm thẳm

Em lên xe hoa cớ gì anh giận

Chôn trong lòng da diết một tình yêu

 

Hà Nội ơi, cứ mỗi sớm mỗi chiều

Mỗi đêm thâu dạo quanh từng ngõ phố

Tiếng rao khuya lẫn trong hơi gió thở

Đẫm ngọt ngào nhung nhớ làn môi thơm.

 

Lời bình của Vũ Nho

          Nhà thơ Cao Ngọc Thắng là một người gắn bó với Hà Nội khá sớm. Anh làm thơ, viết truyện, viết kí và từng đảm nhiệm chức vụ “Trưởng ban chương trình của Đài phát thanh và truyền hình thành phố Hà Nội” . Khi một người có tâm hồn thơ , lại công tác ở giữa lòng thành phố đẹp và thơ như thành phố Hà Nội thì chắc chắn sẽ có thơ viết về Hà Nội. Chỉ lướt thoáng đã thấy 7 bài về Hà Nội của tác giả. Ấy là các bài: Hà Nội 30 tết, Thoáng thu Hà Nội, Tình thơ (Hà Nội sớm thu tinh khiết), Giã từ (Đã đến lúc giã từ cốm xanh chuối tiêu trứng cuốc/ Chiều hồ Tây, ốc luộc, bánh tôm), Về Trường Sa (Tạm biệt nhé Em – Hà Nội), Hà Nội yêu, Hà Nội và tôi.

Trong chùm thơ về Hà Nội ấy, có những câu thơ rất gợi không khí phố phường:

          Hàng cây lá lơ mơ thở khói

          Quán vỉa hè ấp chén nôn nao

        (Tình thơ)

          Cành đào trên vai thênh thênh phố vắng

          Cái chật chội ngày thường say lướt khướt hương xuân

          Cái lo toan vấn vương nơi cửa ô gió lộng

          Chợt nồng nàn mưa bụi thắt lưng sông

                             (Hà Nội 30 Tết)

          Năm nay lá bàng vàng thúc thắc

          Một vòng quanh Hà thành say ngủ

          Mái ngói thầm trầm mặc thở sương

          Nhòe hồng mặt gương hơi gió

          Cuộc đời nhớ nhớ thương thương

                             (Hà Nội và tôi)

Riêng bài thơ “Hà Nội yêu” là một bài thơ hoài niệm về một tình yêu chanh cốm vô tư trong sáng tuổi học trò. Nó là bóng dáng thành phố, bóng dáng những mối tình thánh thiện. Nó khác với tình yêu của những người lớn tuổi trong không khí chiến tranh. Tôi nhớ câu thơ của nhà thơ Nguyễn Đình Thi trong bài “Chia tay trong đêm Hà Nội” :

         Anh ôm chặt em và ôm cả khẩu súng trường bên vai em.

Có người cho rằng câu thơ có vẻ lên gân, có vẻ lập trường “sẵn sàng chiến đấu” . Sao cứ phải “ôm cả khẩu súng trường” vướng víu cho…chắc ăn? Người khác cho rằng viết thế mới thực, mới đúng là tình cảm trong chiến tranh. Dẫu sao đó cũng là tình yêu của những người lớn tuổi. Còn trong “Hà Nội yêu” của Cao Ngọc Thắng, tình yêu mới chớm của tuổi biết yêu nên rụt rè:

          Em đến rồi anh muốn chẳng dám ôm

Ngay cả cái ôm của người con trai cũng được thể hiện thật nhẹ nhàng mà kín đáo:

          Cánh tay vòng anh mềm mại lưng em

Và thật vô tình , nhưng ý tứ biết bao khi hai đứa trẻ mới lớn, mới bước vào tuổi thanh niên hồn nhiên đuổi nhau trên đường nhiều cây lá của con phố Thủ đô:

          Xào xạc gió mùa Hà Nội thân quen

          Hai đứa mình đuổi nhau trên đường lá

          Gió heo may thổi tung tà áo lụa

          Chạm ngực em run rẩy tuổi học trò

Giống như bao tình yêu mơ mộng tuổi học trò, yêu đấy nhưng không đi đến hôn nhân. Tình yêu có thể đẹp nhưng vì nhiều lí do mà…tan vỡ. Người con trai không oán trách, cũng không giận hờn. Một thái độ tôn trọng bạn gái:

          Em lên xe hoa cớ gì anh giận

Và từ đó kỉ niệm về một mối tình đẹp vẫn in mãi trong lòng, vẫn sống mái trong kí ức thẳm sâu:

          Hà Nội ơi cứ mỗi sớm mỗi chiều

          Mỗi đêm sâu dạo quanh từng ngõ phố

          Tiếng rao khuya lẫn trong hơi gió thở

          Đẫm ngọt ngào nhung nhớ làn môi thơm

Đấy chính là một cách yêu rất Hà Nội, một Hà Nội yêu say đắm, ngọt ngào trong kí ức một chàng trai công dân của Thủ Đô.

               Hà Nội, tháng 12 năm 2018

nui_xanh

 

 

 

 

 

 

 

In bài viết
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
BẢN QUYỀN THUỘC CÂU LẠC BỘ VĂN CHƯƠNG
Địa chỉ: số 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội
Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Nguyễn Thị Mai
Tổng Biên tập: N.văn, LLPB - P.giáo sư, Tiến sĩ Vũ Nho
 
ĐIỆN THOẠI & EMAIL LIÊN HỆ
Tel:  1- 0328 455 896. 2- 0855 890 003.
Nhà văn, Phó Gs, Tiến sỹ VŨ NHO:  vunho121@gmail.com