

Я ль виноват, что я поэт
Тяжелых мук и горькой доли,
Не по своей же стал я воле -
Таким уж родился на свет.
Я ль виноват, что жизнь мне не мила,
И что я всех люблю и вместе ненавижу,
И знаю о себе, чего еще не вижу,-
Ведь этот дар мне муза принесла.
Я знаю - в жизни счастья нет,
Она есть бред, мечта души больной,
И знаю - скучен всем напев унылый мой,
Но я не виноват -такой уж я поэт.
1911-1912
LẼ NÀO TÔI CÓ LỖI VÌ LÀ NHÀ THƠ
Chẳng lẽ tôi có lỗi vì là một nhà thơ?
Lỗi của nỗi đau khổ nặng nề và số phận đắng cay,
Tôi trở thành nhà thơ không phải do ý chí của mình,
Tôi sinh ra trên đời đã như vậy rồi.
Chẳng lẽ tôi có lỗi vì cuộc sống của tôi quá tồi tệ?
Rằng tôi yêu tất cả đồng thời căm thù tất cả.
Và tôi biết về bản thân mình,cả điều chưa nhìn thấy
Rốt cuộc, nàng thơ đã đem tặng tôi món quà này.
Tôi biết, trong cuộc sống không có hạnh phúc,
Chỉ là ảo tưởng, mơ ước của một tâm hồn bệnh hoạn.
Tôi biết giai điệu bài hát buồn của tôi làm mọi người chán ngán,
Nhưng tôi không có lỗi- khi tôi là một nhà thơ như thế.
LẼ NÀO TÔI CÓ LỖI VÌ LÀ NHÀ THƠ
Chẳng lẽ tôi có lỗi, vì tôi là thi sĩ
Của nỗi khổ đau, số phận đắng cay ?
Thành nhà thơ phải đâu do lý chí,
Tôi được sinh ra đã sẵn thế này.
Lỗi của tôi, vì đời quá chua cay,
Tôi yêu mọi người, lại căm thù tất thảy
Tôi biết mình, cả điều không nhìn thấy
Món quà này, nàng thơ tặng cho tôi.
Chẳng tìm đâu hạnh phúc giữa cuộc đời,
Là ảo tưởng, giấc mơ hồn bệnh hoạn
Giai điệu buồn khiến lòng người chán ngán,
Thi sĩ buồn đâu phải lỗi do tôi!
1911-1912
(Rút từ tuyển tập ƠI NHƯNG CƠN GIÓ TUYẾT sắp xuất bản nhân kỷ niệm 100 năm ngày mất của thần đồng thơ Nga, Xec-gây Ê-xê-nhin do Thái Xuân Nguyên chọn dịch)