

Ты такая ж простая, как все,
Как сто тысяч других в России.
Знаешь ты одинокий рассвет,
Знаешь холод осени синий.
По-смешному я сердцем влип,
Я по-глупому мысли занял.
Твой иконный и строгий лик
По часовням висел в рязанях.
Я на эти иконы плевал,
Чтил я грубость и крик в повесе,
А теперь вдруг растут слова
Самых нежных и кротких песен.
Не хочу я лететь в зенит,
Слишком многое телу надо.
Что ж так имя твое звенит,
Словно августовская прохлада?
Я не нищий, ни жалок, ни мал
И умею расслышать за пылом:
С детства нравиться я понимал
Кобелям да степным кобылам.
Потому и себя не сберег
Для тебя, для нее и для этой.
Невеселого счастья залог -
Сумасшедшее сердце поэта.
Потому и грущу, осев,
Словно в листья, в глаза косые…
Ты такая ж простая, как все,
Как сто тысяч других в России.
1923
Dịch nghĩa:
EM BÌNH DỊ NHƯ MỌI NGƯỜI
Em bình dị như bao người,
Như trăm ngàn cô gái khác ở nước Nga.
Em cũng biết bình minh cô quạnh,
Và biết về cái lạnh giá của mùa thu màu xanh thẫm.
Thật buồn cười, tôi đang mắc kẹt trong trái tim mình.
Tôi đã có những suy nghĩ khờ dại,ngốc nghếch
Khuôn mặt nghiêm nghị và thánh thiện của em,
Nó được treo khắp các nhà nguyện ở Ryazan.
Tôi đã từng phỉ nhổ vào những biểu tượng thánh thiện ấy,
Và tôn thờ sự thô bạo cùng tiếng kêu thét trong cuộc cào cấu, vật lộn.
Còn giờ đây bỗng nhiên nảy nở những ngôn từ có cánh
Những lời ca dịu dàng, êm ái nhất.
Tôi không muốn bay lên tận đỉnh trời cao,
Có quá nhiều thứ mà cơ thể ta cần.
Điều gì làm cho tên của em ngân lên như thế,
Tựa như sự mát lành của tháng Tám mùa thu?
Tôi không phải kẻ ăn xin, không nhỏ dại và đáng thương
Sau sự nhiệt huyết, bốc đồng tôi cũng biết lằng nghe.
Từ khi còn nhỏ tôi đã từng yêu thích và am hiểu
Những tiếng vó ngựa vang trên thảo nguyên .
Vì thế mà tôi đã không gìn giữ bản thân mình
Để cho em, cho cô ấy, cô này.
Điều làm cho hạnh phúc không vui, không như ý -
Chính là trái tim cuồng điên của thi sĩ.
Vì thế mà tôi hay buồn rầu, lơ đãng
Như thể đôi mắt nhìn nghiêng trong chiếc lá rơi.
Em cũng bình dị như bao người,
Như trăm ngàn cô gái khác ở nước Nga.
1923
Dịch thơ:
EM BÌNH DỊ NHƯ MỌI NGƯỜI
Em bình dị như bao người, tất thảy
Như trăm ngàn người con gái nước Nga
Em thấu hiểu ánh bình minh cô quạnh
Và nhận ra cơn gió lạnh mùa thu.
Thật nực cười khi đem lòng thương mến
Thật dại khờ với ý nghĩ tơ vương
Gương mặt em thanh tao và thánh thiện
Treo ở Ryazan khắp chốn nguyện đường.
Anh đã từng phỉ nhổ vào tượng thánh
Tiếng ồn ào, thô bạo lại tôn thờ
Nhưng bây giờ bỗng ngôn từ cất cánh
Thật dịu dàng, đằm thắm những lời thơ.
Anh chẳng muốn bay tận chốn mây mù
Có quá nhiều thứ cần cho cơ thể.
Sao tên em vẫn ngân vang như thế
Tựa tiết mát lành tháng Tám mùa thu?
Anh không ăn xin, không đáng thương, khờ dại,
Cũng biết lắng nghe sau phút bốc đồng.
Thuở ấu thơ anh đã hiểu và yêu thích
Tiếng vó ngựa vang trên thảo nguyên.
Vì thế mà anh đã chẳng giữ mình
Để cho em, cho cô này, cô khác.
Điều làm nên nỗi thê lương hạnh phúc
Là trái tim điên loạn của nhà thơ.
Vì thế anh luôn sầu thảm, ngẩn ngơ
Đôi mắt xếch nhìn nghiêng theo chiếc lá.
Em bình dị cũng giống như tất cả
Như trăm ngàn cô gái ở nước Nga.
1923

Người gửi / điện thoại