bannemoinhat2-banne3-banne4-banne5-banne6-banne7-bannecuoi
TÁC GIẢ QUEN THUỘC
BÀI VIẾT MỚI
PHẢN HỒI MỚI

VŨ NHO 085 589 0003

Anh Bá Tân sướng thật                   Còn sướng hơn cả VUA        &n...

 

vũ nho 085 589 0003

CÁM ƠN BÁC ĐINH Y VĂN ĐỒNG HƯƠNG GIA VIỄN MẤY LẦN HỌA THƠ1 TRÊN ĐẦU DÙ TÓC TRẮNG PHƠ NỤ CƯỜI TRAI TRẺ BẤT NGỜ...LẠI TƯƠI!

 

Đinh Y Văn

XIN ĐƯỢC VUI CÙNG BÁC VŨ NHO Mái đầu nay đã phơ phơ trắng Mười hai năm như chớp vụt nhanh Nhớ “sóng vườn xanh, thơm suối tỏa” Nụ cười ánh mắt…lại như anh! Đinh Y Văn

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN TÁC GIẢ THÁI BÁ TÂN!ĐÁNG SUY NGẪM!

 

VŨ NHO 085 589 0003

 CÓ MÀU SẮC TỰ TRUYỆN.EM RỂ VÀ ANH CON TRAI QUẢ LÀ LÁO HẾT CHỖ NÓI!MAY MÀ PHÚC NHÀ NGƯỜI VIẾT CÒN DÀY NÊN KẾT CỤC COI NHƯ CÓ HẬU.

 

VŨ NHO 085 589 0003

PHƯƠNG ĐÔNG TUỔI MỤ RÁT HAYHƠN ĐỨT CÁI BÀI TÍNH TUỔI PHƯƠNG TÂY!HƠN CHÍN THÁNG PHẢI TÍNH NGAYTƯƠNG DƯƠNG MỘT TUỔI! RẤT HAY...TUYỆT VỜI!

 
Xem toàn bộ
Đang truy cập: 50
Trong ngày: 633
Trong tuần: 2900
Lượt truy cập: 1795556

THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH

anh_trinh_4

Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH
Bút danh: KATHI
Hội VHNT tỉnh Quảng Trị - ĐT 0914 415 931
Email: nguyenvantrinh58@gmail.com
Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị
An nhiên
Nguyễn Văn Trình
Sáng hạ an nhiên quán nhỏ ngồi
Sông Hiếu lững lờ một dòng trôi
An lạc cầu in màu nước biếc
gió khẽ hương đồng thoảng xa xôi
Lưới thả thuyền chài một khúc sông
mái chèo gõ nhịp, rộn trong lòng
âm thanh động cả, miền yên tĩnh
đánh thức lòng ai, dậy ước mong
Đôi bờ rợp mát bóng bằng lăng
hoa tím lan dài theo vạt nắng
Hoàng Diệu êm đềm vắng khách quen
Bà Triệu bình minh, sao trầm lắng ?
Quán nhỏ thời gian lắng đọng thay
cà phê thơm ấm, quyện hồn say
ngồi nghe dĩ vãng về trong gió
tháng tư còn đó, mãi nơi này
Sông vẫn ôm trọn phố Đông Hà
dòng nước miên man kể chuyện xa
trang sử in sâu hồn đất Việt
nghìn năm còn vọng giữa sơn hà
NVT


Một Đông Hà xanh
Nguyễn Văn Trình
Có một Đông Hà rất khác
khi bước vào Công viên sinh thái cọ dầu
tiếng ồn ào ngoài phố lùi lại phía sau
chỉ còn tiếng gió thì thầm qua kẽ lá
Rừng cọ dầu hiện ra
như một điều không ngờ
xanh đến mức
tưởng chừng như không thuộc về phố thị

từng hàng cây thẳng tắp, vươn lên trời xanh
giữ lại bóng mát cho những ngày nắng gắt

Hồ nước ở giữa
giữ lại một chút bình yên
cho cả thành phố
mặt hồ trong xanh, soi cả bóng mây trời
và luôn biết cách, làm mọi ánh nhìn dịu lại
Quán cà phê cọ dầu
nép mình bên bờ hồ xinh xắn
tôi ngồi đây lặng lẽ
nhìn những chú vịt nhựa trôi chậm trên hồ
và nghe tiếng lũ trẻ nô đùa, lòng thấy vui lây
Đông Hà không chỉ có nắng và gió
mà còn có cả một rừng cọ dầu biết kể chuyện
về vẻ đẹp màu xanh, hiếm thành phố nào có được
chỉ cần đến nơi này, là hiểu vì sao
người ta yêu Đông Hà đến thế...!
NVT


Góc phố quen
Nguyễn Văn Trình
Buổi sáng
rót chậm qua ô cửa nhỏ
ta ngồi nhâm nhi tách cà phê còn ấm
góc phố quen như một trang sách cũ
mỗi lần mở ra, lại nghe lòng mình thổn thức
Con đường Hùng Vương uốn mình đi giữa phố
dòng người, xe cộ nối nhau không dứt
hai bên là hàng quán
xen lẫn những âm thanh chào hàng
tất cả ghép lại, thành một nhịp sống rộn ràng
Xa xa
tiếng chuông chùa Đại An ngân vang
mỏng như sương mà thấm sâu vào ký ức
rồi tiếng học trò vỡ òa trong giờ ra chơi
trong trẻo đến mức, khiến lòng ta dịu lại
Ta chợt
nhận thấy mình ngày xưa

vẫn đứng đó trên bục giảng
giọng giảng bài đầy nhiệt huyết
ánh mắt sáng ngời, những niềm tin chưa mỏi
Thời gian đi qua không hỏi
chỉ để lại mái đầu đã bạc
và những buổi sáng như thế này
ta ngồi lặng im trong quán nhỏ, giữa phố Đông Hà
mà nghe lòng mình, bỗng chợt nhớ xa xôi
Tách cà phê nguội dần
hơi ấm cũng theo dòng người ngoài phố
chỉ còn lại lòng ta
một khoảng trống, nao nao không gọi thành tên
là nỗi nhớ
hay chỉ là ký ức, đang trở mình thức dậy...
NVT


Những ngọn đèn nhỏ
Nguyễn Văn Trình
Chiều xuống chậm
như một điều đã cũ
quán nhỏ ven sông, im nghe gió trở mùa
Thạch Hãn lặng lờ, mang theo những câu chuyên cũ
mỗi gợn sóng, là một nỗi nhớ dâng đầy
Trên sông
âm thanh thuyền chài, gõ mái chèo đuổi cá
giữa một vùng ánh sáng cuối ngày
mặt nước lung linh, như có ngàn vì sao lấp lánh
tiếng gọi nhau hòa vào chiều đang tắt
nghe như vọng về từ một kiếp xa xôi
Phía Cầu phao Triệu độ
dòng người hối hả xuôi về tổ ấm
ánh đèn xe máy, rải xuống một dải hoàng hôn
ta chợt thấy mình như người đứng lỡ
giữa hai bờ: Hiện tại và quá khứ
Nhớ con đò
chở những mùa phấn trắng qua sông
gửi lại những niềm thương, nỗi nhớ
bến cũ không còn, chỉ còn trong ký ức
một mái chèo khua, cũng đủ nao lòng

Đường đến lớp nhọc nhằn, xe đạp cũ
mùa hè nhuốm bụi, đường đất đỏ
mùa mưa về, bùn đất lấm ướt ước mơ
nhưng ánh mắt học trò, như những ngọn đèn nhỏ
soi suốt đời ta, qua bao bến thăng trầm
NVT


Khoảng lặng bình yên
Nguyễn Văn Trình
Nắng mùa hạ
phủ kín những con đường quen
Đông Hà bỗng trở nên chậm lại
và hồ Khe Mây điểm đến cuối chiều
như một khoảng lặng bình yên
được cất giữ giữa lòng thành phố
Màu xanh
nơi đây không rực rỡ
mà dịu dàng như một lời thơ trữ tình
hồ lặng lẽ không nói điều gì
nhưng đủ khiến lòng người dịu lại
Mặt nước trong veo
phản chiếu bầu trời
và cả những giấc mơ chưa thành
gió đi qua để lại vài gợn sóng
rồi cũng lẵng lặng rời đi
Chim trời bay lượn tìm mồi
đôi cánh vẽ lên không trung
những nét tự do
những chú vịt nhựa, chở theo tiếng cười con trẻ
dạo quanh mặt hồ
niềm vui dâng đầy tuổi thơ
Chiều muộn
hồ Khe Mây càng thêm yên ả
chỉ lặng thầm xanh suốt những tháng năm
ai đến đây cũng mang về một mảnh
bình yên rơi nhẹ
giữa dòng đời mãi trôi...
NVT
vbnhuy

In bài viết
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
BẢN QUYỀN THUỘC CÂU LẠC BỘ VĂN CHƯƠNG
Địa chỉ: số 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội
Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Nguyễn Thị Mai
Tổng Biên tập: N.văn, LLPB - P.giáo sư, Tiến sĩ Vũ Nho
 
ĐIỆN THOẠI & EMAIL LIÊN HỆ
Tel:  1- 0328 455 896. 2- 0855 890 003.
Nhà văn, Phó Gs, Tiến sỹ VŨ NHO:  vunho121@gmail.com