bannemoinhat2-banne3-banne4-banne5-banne6-banne7-bannecuoi
TÁC GIẢ QUEN THUỘC
BÀI VIẾT MỚI
PHẢN HỒI MỚI

vũ nho 085 589 0003

CÁM ƠN CHỦ NHIỆM CLB THƠ DỊCH HÀ NỘI NGUYỄN HỮU THĂNG VÀ CÁC THÀNH VIÊN ĐÃ NHIỆT TÌNH CỘNG TÁC! TBT VŨ NHO

 

Nguyễn Hữu Thăng

Cám ơn PGS TS Vũ Nho đã quan tâm!

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN BÀI VIẾT CÔNG PHU CỦA ANH NGUYỄN VĂN BỈNH VÀ BẢN DỊCH CỦA HỒNG THANH QUANG!RẤT TRÂN TRỌNG CÁC ANH! TBT VŨ NHO

 

VŨ NHO 085 589 0003

Cám ơn Đặng Xuân Xuyến. Tôi có theo dõi cuộc tranh luận này. Bằng trực cảm và  kinh nghiệm xem xét văn bản, tôi nghiêng về Trần Hạ Vi hợ là Hà Thanh Vân! Mặc dù đều kính trọng cả hai người. bài v...

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN PGS.TS. NHÀ VĂN NGUYỄN NGỌC THIỆN VỀ BÀI VIẾT THÚ VỊ, SINH ĐỘNG VỀ TÌNH BẠN "BỐN TRONG MỘT" VỚI NHÀ THƠ HỮU THỈNH!

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN BẠN VIẾT ĐƯỜNG VĂN ĐÃ CÓ BÀI "TIỄN VONG HOÀNG LÃO" CẢM ĐỘNG VỀ NHÀ GIÁO, NHÀ VĂN HOÀNG DÂN, MỘT BẠN VIẾT, MỘT NGƯỜI ĐÓNG GÓP TÍCH CỰC VÀO TRANG wEB VÀ VÀO VĂN CHƯƠNG NƯỚC NHÀ!

 
Xem toàn bộ
Đang truy cập: 69
Trong ngày: 996
Trong tuần: 3228
Lượt truy cập: 1566529

TRUYỆN NGẮN CỦA LƯU BÁ THỊNH


      

CHUYỆN TÌNH CON GÁI ANH HÀNG XÓM
(Truyện ngắn).
Ngày tôi công tác ở Hà Nội, chủ nhật nào tôi cũng về
quê thăm mẹ và các em, vì nhà tôi cách khu tập thể cơ
quan nơi chúng tôi làm việc chỉ hơn mười ki lô mét.
Vợ chồng tôi thường về nhà vào chiều thứ bảy, chiều
tối chủ nhật, mới lại đạp xe đưa các con đi. Về nhà tôi hay
đi thăm họ hàng cô bác, hàng xóm láng giềng, chuyện trò
bù khú với mấy ông bạn trong thôn cùng trang lứa.
Nhiều khi tôi còn được mời đến dự các đám giỗ,
đám cưới con cháu những người trong họ, có khi là con
cái của các nhà lân cận.
Đặc biệt tôi nhớ tới đám cưới của cháu Lan con anh
bạn hàng xóm thân nhất của tôi. Đó là một đám cưới
tương đối nổi đình, nổi đám trong thời gian đó.
Lúc đó đất nước đã thống nhất, cuộc sống của dân ổn
định, nhìều gia đình trở nên giàu có, đời sống sung túc.
Cả hai gia đình các cháu đều vào loại khá giả trong thôn.
Gia đình chú rể là gia đình cơ bản. Có bố là liệt sỹ,
ông bác làm phó chủ tịch xã. Anh chàng Hoàng – chú rể
lại là bộ đội mới tốt nghiệp trường sĩ quan ra trường mang
quân hàm thiếu úy: Đẹp trai, nhanh nhẹn, hoạt bát.

Cô dâu là cháu Lan - Một cô gái khỏe mạnh, dịu
dàng, nết na, ăn nói có duyên, vừa tốt nghiệp cấp ba, ở
nhà sản xuất, đang chuẩn bị thi vào đại học.
Họ cần tổ chức đám cưới sớm, vì ông bố cuả Hòang
đang bị ốm nặng, nên muốn có Lan về để chăm sóc gia
đình, cho anh Hoàng yên tâm công tác nơi biên giới Lạng
Sơn.
Họ đúng là một đôi trai tài, gái sắc, môn đăng hộ đối
về mọi phương diện trong làng. Đám cưới Lan Hoàng
diễn ra thật vui vẻ. Ai cũng trầm trồ khen ngợi đó là một
đôi uyên ương lương duyên trời phú, thực lòng chúc cho
đôi bạn trẻ hạnh phúc bền lâu.
Sau khi lấy nhau, anh chàng Hoàng thường phải đi
công tác nơi biên giới xa xôi, thỉnh thoảng mới được về
thăm nhà trong những ngày nghỉ lễ, nghỉ tết, ngày phép,
hay những ngày anh được thửơng vì một thành tích nào
đó.
Còn cháu Lan: đúng là một cô con dâu hiếu thảo,
cháu chăm sóc cho ngừời cha chồng tử tế như cha đẻ của
mình, thật diu dàng, lễ phép, tận tình từ khi cô về làm dâu
đến khi ông qua đời gần hai năm trời. Cả hai họ và mọi
người trong thôn, ngoài xã ai cũng ngợi khen.
Tình yêu của Lan với anh chàng sỹ quan trẻ thì khỏi
phải nói, vì yêu thương, vì tuổi trẻ, vì tình cảm chân

thành, vì số ngày họ được gần nhau trong một năm quả là
ít ỏi, nên sau những ngày xa nhau đằng đẵng, khi gần
nhau, họ yêu nhau thật đằm thắm. Chẳng thế mà chỉ sau 3
năm Lan đã cho anh chàng Hoàng hai cậu con trai khôi
ngô, tuân tú đẹp tựa thiên thần.
Có con, một mình phải cáng đáng tất cả mọi việc
trong nhà, nên Lan luôn chịu nhiều vất vả. Nhưng với một
sức trẻ dồi dào, một nghị lực phi thương, một tình yêu
chồng say đắm, Lan đã vượt lên tất cả để cho Hoàng yên
tâm công tác, và gia đình hai họ nội ngoại ấm êm.
Mỗi khi về quê, được gặp Lan và nhìn thấy các cháu
nhỏ của Lan khỏe mạnh, ngoan ngoãn vợ chồng tôi
thường khen Hoàng tốt số lấy được cô vợ đảm đang, hiền
hậu
Nhưng từ ngày chúng tôi chuyển hẳn vào Nam công
tác, tôi hầu như không hay biết chuyện gì về gia đình cháu
Lan nữa. Cho mãi tới ngày nghỉ hưu, sau khi vợ tôi mất
và các cháu nhà tôi đã trưởng thành, tôi mới có dịp về ở
hẳn quê nhà khói hương phụng thờ tiên tổ.
Bây giờ tôi đã ở tuổi xưa nay hiếm. Tôi tham gia sinh
hoạt cùng với các cụ hưu trí, tập thể dục, thể thao trong
câu lạc bộ dưỡng sinh của xã cho vui.
Cháu Lan cũng làm trong ban liên lạc của hội hưu,
còn là tổ trưởng của đội thể dục dưỡng sinh. Mặc dù đã

năm mươi tuổi, cháu vẫn trẻ đẹp như xưa. Vẫn đảm đang,
tháo vát, lo lắng mọi công việc của hội, của câu lạc bộ
thật chu đáo.
Lan lo cho các chuyến đi tham quan, giao lưu với
các câu lạc bộ dưỡng sinh khác, cùng đội biểu diễn hội
thao trong huyện rất tận tình, thanh toán sòng phẳng, ai
cũng khen ngợi, tin tưởng. Lan lại hát hay, hoạt động rất
sôi nổi trong các kỳ sinh hoạt.
Nhưng tôi rất ngạc nhiên khi được biết cháu đã ly
hôn với chồng từ nhiều năm trước. Hai cháu trai, mỗi
người nuôi một cháu. Hiện nay các cháu, đều đã tốt
nghiệp đại học và có nơi công tác tử tế.
Cho đến một hôm tôi đã lựa lời hỏi cháu: Vì sao các
cháu lại ly dị nhỉ? Các cháu yêu nhau tha thiết thế cơ mà?
Hay tại gia đình nhà chồng không hợp với cháu?
Lan trả lời: Chính cháu cũng không biết nữa? tôi lại
càng ngạc nhiên hơn và quyết định tìm hiểu vấn đề cho ra
nhẽ. Mãi sau này cháu mới kể rõ với tôi.
Chú ạ, khi cháu Hùng con trai thứ hai của cháu được
tám tuổi. Cháu Hải khoảng hơn chín tuổi gì đó. Một lần
về phép Hoàng nói với cháu: Em ơi! Anh sống với em rất
hạnh phúc. Nhưng có chuyện này, nếu em thực sự thông
cảm với anh thì anh mới nói? Cháu bảo Hoàng: Vợ chồng

đầu gối tay ấp, có chuyện gì anh cứ nói ra, cần gì anh phải
rào đón kỹ thế?
Thế rồi Hoàng tỉ tê với cháu: Em ơi hiện nay đơn vị
đang cần xét duyệt cho một số cán bộ có năng lực để gửi
đi đào tạo tiếp ở nước ngoài thành những cán bộ khung -
sỹ quan chi huy đặc biệt cho đơn vị, trong đó có anh. Ông
thủ trưởng rẩt quý anh, đã nói anh về chuẩn bị kỹ hồ sơ,
lý lịch để gửi lên trên xét duyệt. Nhưng có điều là lý lịch
bên gia đình em không ổn lắm: Ông của em ngày xưa đi
lính bảo chính đoàn cho Pháp, hòa bình lại vào Nam, cho
nên nếu khai thực điều này thi anh sẽ không được đi. Vì
vậy bây giờ anh nghĩ rằng vợ chồng mình phải tạm thời
chia tay nhau thôi, mỗi người nuôi một con, Em nuôi
thằng Hùng, anh nuôi thằng Hải….!
Phải chia tay với em anh rất đau lòng! Nhưng vì
tương lai các con, tương lai của anh, chúng mình đành
phải vậy thôi em ạ. Khi nào anh học xong, được đề bạt
chắc chắn, chúng minh lại về với nhau. Vì tương lai của
chúng ta! Vì các con, em phải thương anh! Em hãy hy
sinh cho anh. Anh rất cảm ơn em .v.v.và v.v.
Cứ thế sau nhiều đêm thuyết phục, hết đợt phép cháu
cũng đành đồng ý ly hôn anh ấy với lý do: sống không
hợp nhau?

Thực ra cháu vẫn rất thương anh ấy. Ngay đêm hôm
trước khi ra tòa chúng cháu vẫn còn tâm sự với nhau.
Hoàng vẫn chở cháu bằng xe đạp đến tòa để làm thủ tục li
dị?
Cuộc sống của cháu lúc đó thật buồn tủi. Cháu nằm
ôm con khóc thầm biết bao đêm: thương mình, thương
con, thương chồng. Trách sao số phận lại trớ trêu đến
vậy? May mà bố cháu hiểu được, đã an ủi cháu rất nhiều.
Sau mấy tháng, cháu đã bình tâm trở lại, quyết định
làm lại cuộc đời. Cháu xin vào xưởng may công nghiệp
của công Ty Va.ca Hàn Quốc, ở gần nhà. Cháu miệt mài
làm việc, tăng ca liên tục để quên đi tất cả, để có tiền nuôi
con và chăm sóc bố cháu bị mắc bệnh hiểm nghèo!
Không biết có phải vì buồn bực, suy nghĩ đến
chuyện của cháu hay không mà bố cháu lâm bệnh rồi ra đi
trong một cơn đột qụỵ?
Sau gần hai năm buồn chán trong sự chờ đợi vô vọng,
tình cờ một lần cháu đi dự đám cưới con bác ruột cháu lấy
vợ trên Lang Sơn, cháu mới được biết:
Anh Hoàng đã lừa dối cháu, vẽ ra cái câu chuyện về
lý lịch này nọ là để dễ dàng thuyết phục cháu đồng ý li
hôn.

Thực tế anh ấy đã yêu cô con gái ông thủ trưởng đơn
vị _ là văn công bộ đội biên phòng, với ý đồ để ông ấy cất
nhắc, tiến thân và sau này được chuyển về Hà Nội?
Nhưng trước khi đồng ý gả chồng cho con gái, vị thủ
trưởng đã cho người về quê chúng cháu để điều tra, biết
chồng cháu đã có vợ và hai con, nên ông ấy đã kịp thời
ngăn lại và chuyển chồng cháu sang đơn vị khác.
Đến bấy giờ cháu mới thưc sự hiểu rõ: bộ mặt thật
của chồng cháu, anh ta đã lừa cháu một cách tàn nhẫn, với
một kịch bản có lớp lang thầm lặng mà cực kỳ khôn khéo!
Sau đó cháu quyết tâm nuôi con khỏe, dạy con
ngoan, xây dựng cuộc sống vươn lên tự chính mình.
Có rất nhiều người đến với cháu, với ý định làm quen
để xây dựng gia đình với cháu. Nhưng cháu càng quyết
tâm trụ vững hơn, cố gắng làm việc, động viên các con cố
gắng học tập.
Rất may là các con của cháu cũng ngoan ngoãn, biết
thương mẹ, nên chúng đã trưởng thành.
Cháu Hùng đã tốt nghiệp đai học công nghệ thông tin
loại ưu, được làm việc tại Công ty Bưu Chính viễn thông
Hà Nội.
Cháu Hải cũng tốt nghiệp đại học sư phạm về dạy tại
một trường Trung học phổ thông ở thị xã Sơn Tây.

Có một lần, một cô gái người Bắc Ninh đến gặp cháu,
kể chuyện về chồng cháu: Sau khi biết chuyện anh Hoàng
bị vị thủ trưởng lật tẩy, trở nên buồn chán, và đau khổ, cô
ấy đã cảm thông và động viên, an ủi anh ấy.
Là một nhà văn quân đội, cái cô gái người Bắc Ninh
ấy có tên là Vân Giang rất mến mộ anh Hoàng. Chẳng
biết anh tán tỉnh thế nào mà cô ta cũng yêu anh say đắm
và chấp nhận, đồng ý hứa sẽ thương yêu cháu Hải, cùng
anh chăm sóc và nuôi dưỡng cho cháu tiếp tục được đi
học .
Cho đến một ngày họ chuẩn bị làm lễ cưới, thì Vân
Giang lại phát hiện ra anh Hoàng cũng đang yêu con ông
thượng tá đã nghỉ hưu ở làng. Vân Giang rất căm tức, đã
đề nghị cháu cùng kết hợp để làm rõ bộ mặt thật của anh
ấy.
Lúc đầu cháu cũng định đồng ý với ý đồ của Vân
Giang cho bõ tức. Nhưng rồi cháu nghĩ lại, vì nhớ tới lời
khuyên của bố cháu trước lúc lâm chung: Con ơi làm gì
thì làm, nhưng con luôn nhớ phải giữ lấy chữ đức làm đầu
cho con cái con ạ!
Đến bây giờ, cả hai con của cháu đã trưởng thành.
Anh Hoàng cũng nhiều lần đến gặp cháu, muốn xin nối lại
tình xưa, xin tha lỗi cho anh ấy. Nhưng cháu vẫn còn
phân vân chú ạ.

Tôi cũng chẳng biết nên khuyên cháu như thế nào.
Nhưng hy vọng rằng mọi sự sẽ đi theo hướng tốt đẹp.
Miễn là cháu Hoàng phải thực sự biết hối cải và sống thực
với chính mình. Mọi sự toan tính đều trở nên vô vị trứơc
cuộc đời. Chỉ có tình yêu chân thực, tình đời trong trắng
mới đáng quý và còn lại mãi với thời gian.
Bình Minh Ngày 27/3/2023.

tay-bac7

In bài viết
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
BẢN QUYỀN THUỘC CÂU LẠC BỘ VĂN CHƯƠNG
Địa chỉ: số 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội
Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Nguyễn Thị Mai
Tổng Biên tập: N.văn, LLPB - P.giáo sư, Tiến sĩ Vũ Nho
 
ĐIỆN THOẠI & EMAIL LIÊN HỆ
Tel:  1- 0328 455 896. 2- 0855 890 003.
Nhà văn, Phó Gs, Tiến sỹ VŨ NHO:  vunho121@gmail.com