GÍO NAM NON TRONG CHIỀU XA VẮNG
Bãi bờ xa, con sóng đổ lơ ngơ
Bầy Mòng biển ngang trời kêu chao chát
Gió nam non thổi xô chiều đi lạc
Ru mơn man trong nắng chảy bơ phờ
*
Bổi hổi dứng ngồi, ngóng phía khơi xa
Em thắc thỏm, chiều đong tình xa vắng
Khập khểnh phận mình, đắng lòng trĩu nặng
Lơ đãng trôi trong bóng nắng chiều tà ...
*
Đợi con thuyền, xuôi lạc bến quay về
Trong thẳm sâu , có điều gì xao động
Vương vãi rơi, bao nỗi niềm cháy bỏng
Một đoạn tình, vướng víu những đam mê
*
Ơi con sóng, vô tình đổ nhịp lơi
Nắng chấp chóa theo bóng chiều buông thả
Tiếng ai gọi, mà đẩy đưa nhấn nhá
Trông ngóng gì vế phía biển khơi xa?
*
Vội vàng đâu, em bẽn lẽn gượng cười
Đôi quang gánh, chênh chao theo nhịp bước
Gắng gượng xoay mái tóc dài óng mượt
Rớt trâm cài ngang qua tuổi ba mươi ...
ĐƯA CON VỀ QUÊ NGOẠI
Bến sông xưa, em lại về giặt áo
Mênh mông trong chiều, trên sông Cà Ty
Ơi con sáo sang sông rồi, con sáo
Em đi lấy chồng xa xứ mà chi ...
*
Dòng sông trôi em, dường bao năm cũ
Bên lỡ, lỡ rồi, lỡ mãi sông ơi!
Lâu lắm đưa con về thăm ngoại
Ríu rít đường quê, rộn tiếng con cười
*
Lời yêu cũ như còn trong cây cỏ
Ánh vàng trăng hao khuyết nửa góc sân
Hoa cúc nở, như bâng khuâng một thuở
Buổi hẹn đầu đời, bối rối bước chân
*
Thời con gái với bao nhiêu bè bạn
Bến sông xưa, con nước vẫn xuôi dòng
Như ngưng đọng, lắng phù sa dĩ vãng
Gió ở đâu về, thổi lộng bến sông?
NHỮNG MÙA THU ĐI
Ngõ thu về qua sóng nước hồ Tây
Thong thả đậu trên cành cong liễu rũ
Vạt mây xám, ở đâu về ngưng tụ
Khuất lấp chiều trong, vạt nắng hanh gầy
Mờ khói sóng xa, bầy chim Sâm cầm
Chao chác cánh bèo trôi mùa gọi bạn
Bao nhiêu chuyện đã trở thành dĩ vãng
Mùa thu xưa còn đó những triều âm
Những cụ già lững thững dạo bên đường
Chầm chậm bước bên dòng người xuôi ngược
Bên góc phố em ngồi hong tóc ướt
Lãng Bạc mùa thu, sợi nắng vấn vương
Dõi mắt nhớ, những mùa thu đã qua
Gợn sóng biếc, những sắc màu tươi trẻ
Chiếu lấp lánh, trong chiều buông nắng nhẹ
Bao năm rồi còn đọng lại dư ba
Lắng trong ký ức, những mùa thu xưa
Trong khó khăn, mà niềm tin cháy bỏng
Từng lớp người vẹn nguyên bầu máu nóng
Giữ ngàn đời trong khí phách truyền thừa…
ĐI QUA NHÀ, BIẾT LÀ EM KHÔNG CÒN Ở ĐÓ
Sao cứ bâng khuâng, day trở níu nhìn
Ngõ phố cũ thân quen, ánh đèn mờ tỏ
Loang tan chiều theo gió cuốn hoang tin
Chuyện dĩ vãng có những điều cần buông bỏ
Sao cứ loay hoay, ta lặng lẽ giữ gìn…
KHI NGƯỜI TA GIÀ ĐI, MẮT MŨI KÈM NHÈM
Nhưng lại nhìn thấy nhiều hơn trước đó
Thấy nhịp đời quay, những cuộc người mờ tỏ
Trong ký ức quanh co, day trở lem nhem
Dẫu đã biết, rồi thời gian khỏa lấp
Sao cứ tần ngần giữa khoảng trắng và đen
Lê Thanh Hùng
Bắc Bình, Lâm

Người gửi / điện thoại