bannemoinhat2-banne3-banne4-banne5-banne6-banne7-bannecuoi
TÁC GIẢ QUEN THUỘC
BÀI VIẾT MỚI
PHẢN HỒI MỚI

VŨ NHO 085 589 0003

Anh Bá Tân sướng thật                   Còn sướng hơn cả VUA        &n...

 

vũ nho 085 589 0003

CÁM ƠN BÁC ĐINH Y VĂN ĐỒNG HƯƠNG GIA VIỄN MẤY LẦN HỌA THƠ1 TRÊN ĐẦU DÙ TÓC TRẮNG PHƠ NỤ CƯỜI TRAI TRẺ BẤT NGỜ...LẠI TƯƠI!

 

Đinh Y Văn

XIN ĐƯỢC VUI CÙNG BÁC VŨ NHO Mái đầu nay đã phơ phơ trắng Mười hai năm như chớp vụt nhanh Nhớ “sóng vườn xanh, thơm suối tỏa” Nụ cười ánh mắt…lại như anh! Đinh Y Văn

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN TÁC GIẢ THÁI BÁ TÂN!ĐÁNG SUY NGẪM!

 

VŨ NHO 085 589 0003

 CÓ MÀU SẮC TỰ TRUYỆN.EM RỂ VÀ ANH CON TRAI QUẢ LÀ LÁO HẾT CHỖ NÓI!MAY MÀ PHÚC NHÀ NGƯỜI VIẾT CÒN DÀY NÊN KẾT CỤC COI NHƯ CÓ HẬU.

 

VŨ NHO 085 589 0003

PHƯƠNG ĐÔNG TUỔI MỤ RÁT HAYHƠN ĐỨT CÁI BÀI TÍNH TUỔI PHƯƠNG TÂY!HƠN CHÍN THÁNG PHẢI TÍNH NGAYTƯƠNG DƯƠNG MỘT TUỔI! RẤT HAY...TUYỆT VỜI!

 
Xem toàn bộ
Đang truy cập: 53
Trong ngày: 657
Trong tuần: 2921
Lượt truy cập: 1795655

THƠ V.GỚT

 anh_anh_hoa

THƠ Gơt ( Đức )

Nguyễn Văn Hoa giới thiệu

Hòa giải.của âm nhạc

Của Gơt

( Goethe 1749-1832)

---

Đam mê mang đến đau khổ! - 

Ai có thể xoa dịu

Trái tim xao xuyến vì bao mất mát?

Những giờ phút đã trôi qua nhanh chóng ở đâu?

Vô ích thay, vẻ đẹp mà ngươi đã chọn!

Tinh thần đờ đẫn, khởi đầu rối bời;

Rồi thế giới cao quý, nó tan biến khỏi các giác quan!

Rồi âm nhạc vút lên với đôi cánh thiên thần

Lồng ghép hàng triệu nốt nhạc,

Để thấm sâu vào con người,

Để lấp đầy con người bằng vẻ đẹp vĩnh cửu:

Mắt ướt đẫm, cảm nhận trong nỗi khao khát cao cả hơn

Những âm thanh và nước mắt quý giá của các vị thần.

Và rồi trái tim, nhẹ nhõm, nhanh chóng nhận ra

Rằng nó vẫn sống, vẫn đập và muốn đập,

Với lòng biết ơn thuần khiết nhất cho sự dâng hiến dồi dào

Nó sẵn lòng dâng hiến trở lại.

Rồi nó lấp đầy chính mình - ôi, ước gì nó tồn tại mãi mãi! -

Hạnh phúc kép của âm nhạc và tình yêu.

---

Aussöhnung.

Johann Wolfgang von Goethe

-~1827~-

Die Leidenschaft bringt Leiden! - Wer beschwichtigt

Beklommenes Herz des allzu viel verloren?

Wo sind die Stunden, überschnell verflüchtigt?

Vergebens was das Schöne Dir erkoren!

Trüb ist der Geist, verworren das Beginnen ;

Die here Welt wie schwindet sie den Sinnen!

Da schwebt hervor Musik mit Engelschwingen 

Verflicht mit Millionen Ton um Töne, 

Des Menschen Wesen durch und durch zu dringen, 

Zu überfüllten ihn mit ew'ger Schöne :

Das Auge netzt sich, fühlt im höheren Sehnen 

Den Götter Werth der Töne wie der Thränen. 

Und so das Herz erleichtert merkt behende 

Das es noch lebt und schlägt und möchte schlagen, 

Zum reinsten Dank der überreichen Spende 

Sich selbst erwidernt willig darzutragen. 

Da füllt sich - o das es ewig bliebe! - 

Das Doppel - Glück der Töne wie der Liebe. 

         

 

     ⁰       ----

Bài này Gơt -viết khi  Gơt 78 tuổi,                -~1827

( hết )*/*nvh
vbnhuy

In bài viết
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
BẢN QUYỀN THUỘC CÂU LẠC BỘ VĂN CHƯƠNG
Địa chỉ: số 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội
Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Nguyễn Thị Mai
Tổng Biên tập: N.văn, LLPB - P.giáo sư, Tiến sĩ Vũ Nho
 
ĐIỆN THOẠI & EMAIL LIÊN HỆ
Tel:  1- 0328 455 896. 2- 0855 890 003.
Nhà văn, Phó Gs, Tiến sỹ VŨ NHO:  vunho121@gmail.com