
NGƯỜI LÍNH GIÀ NGỒI KỂ CHUYỆN
Đẫm buổi hoang chiều, những bóng người đi
Qua râm trắc dây, mịt mùng mờ tối
Trôi loang loáng những bước chân gấp vội
Tiếng rừng khô cong dấu đất rầm rì
*
Sau trận đánh, bao phần cơm bỏ dỡ
Lặng lẽ ngồi chờ cơ sở báo tin
Những người lính đã đi qua nỗi sợ
Gương mặt thân quen, day trở níu nhìn
*
Xếp gọn lại những điều gì mất mát
Sao cứ bồn chồn khắc khỏai ưu tư
Bát ngát rừng chiều đang nhuôm nhuốm bạc
Ánh nắng hồng lên gương mặt đỏ lừ
*
Ngồi nhớ lại, nghe tràn đầy ký ức
Người lính già, dõi mắt phía xa xa
Cánh rừng mới trong hoàng hôn vàng rực
Lấp đầy một thời vàng mắt xanh da
*
Tiếng đất trở mình trong bóng nắng
Biết dòng đời có đục có trong
Mà xương máu lẽ đâu thầm lặng
Người lính già kể chuyện “Nguyên Phong”
KHÔNG VỀ QUÊ, EM ĐI LÀM TỪ THIỆN
Đêm trống vắng, ngõ phố sâu hun hút
Em phát cơm từ thiện ở đầu đường
Lòng thắc thỏm, quê nhà mùa lũ lụt
Trong những ngày dịch bệnh tai ương
Không về quê, chọn việc làm thiện nguyện
Thành phố ơi! Đời lao nhọc mưu sinh
Dù không phải chuyện đội trời dời biển
Sức nhỏ nhoi, em trả nợ ân tình
Ngõ nhỏ thân quen, phận người lam lũ
Trong khó khăn vẫn đùm bọc cưu mang
Người trăm xứ, đã về đây quần tụ
Bao số phận long đong, cảnh lỡ làng
Lặng lẽ người nhận cơm theo giãn cách
Thô ráp bàn tay, ngượng nghịu cám ơn
Trong hoàn cảnh, mỗi phận người, mỗi phách
Cuộc sống đời xô, trôi nỗi dập dờn
Chợt một tiếng ru con, giọng ngoài nớ
Tiếng quê nghe sao khắc khoải chưa tề
Em quay mặt, mà lòng như vun vỡ
Lóng ngóng trao quà, đau đáu tình quê…
ĐƯỜNG EM QUA, THẤP THỎM MỘT LỐI VỀ
Con đường cũ, cỏ vẫn non tơ vụng dại
Như còn nguyên đó, một vùng hương mùa con gái
Rối rít chiều buông, khỏa lấp những đam mê
Tuổi xuân chín và cuộc người đằm trãi
Chợt vấp phải hoàng hôn, rơi ký ức bộn bề…
SAU TẤT CẢ, NGÀY MAI SẼ LÀ NGÀY MỚI
Sao em còn ngồi định giá giấc mơ
Tìm “lấy cái rêu phong làm đồ trang sức”
Năm tháng chìm trôi ký ức mập mờ
Bao hy vọng còn lẫn trong ngờ vực
May mắn cuộc đời này là “trong nguy luôn có cơ”…
Lê Thanh Hùng
Bắc Bình, Lâm Đồng

Người gửi / điện thoại