bannemoinhat2-banne3-banne4-banne5-banne6-banne7-bannecuoi
TÁC GIẢ QUEN THUỘC
PHẢN HỒI MỚI

VŨ NHO 085 589 0003

Cám ơn nhà thơ Mai Nam Thắng!Vũ Nho cũng đã từng viết về nhà thơ NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT, in trong tập "33 gương măt thơ nữ". Đó là bài nhan đề : "KHÁT VỌNG ĐAM MÊ SỐNG MỘT ĐỜI HỮU ÍCH"

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN PHẠM HỒNG HÀ ĐÃ GỬI CHO BẢN DỊCH CÂU CHUYÊN NÀY!TBT VŨ NHO

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN SƯƠNG NGUYỆT MINH, NHÀ VĂN ĐỒNG HƯƠNG NINH BÌNH! CON SÔNG HOÀNG LONG CHẢY QUA QUÊ TÔI VÀ QUÊ ANH. TÔI Ở THƯỢNG NGUỒN!

 

VŨ NHO 085 589 0003

Cám ơn nhà văn HOÀNG VIỆT HẰNG ĐÃ GỬI CHO BÀI NÀY!

 

VŨ NHO 085 589 0003

Cam on đich gia thai xuan nguyen!"Anh vẫn là “con” trong một tiếng gọi, nhưng lại là “khách lạ” trong một thân phận. Tình cảm vẫn còn, chỉ có quan hệ đã đổi thay. Bởi thế, câu thơ tiếp theo vang lên t...

 

vũ nho 085 589 0003

CÁM ƠN BẠN ĐÃ GHÉ TRANG VÀ KHEN!

 
Xem toàn bộ
Đang truy cập: 33
Trong ngày: 768
Trong tuần: 2118
Lượt truy cập: 1861869

TRUYỆN NGẮN THÁI BÁ TÂN

thai_ba_tan

 

Truyện mini
NGƯỜI KHÔNG MÀU
Với tâm trạng mệt mỏi, chán đời của một người lao lực và gặp nhiều thất bại ở thành phố, ông trở về làng quê nhỏ bé của mình, nơi ông không có nhiều kỷ niệm và cũng chẳng đa tình nặng nghĩa, ngoài việc trót sinh ra ở đấy. Còn chết thì vợ con đã mua sẵn một lô đất trong nghĩa trang thành phố. Vậy sao ông về? Chẳng vì lý do gì đặc biệt. Đơn giản không biết đi đâu nữa thì về. Vài chục năm gần đây thỉnh thoảng ông vẫn làm thế.
Ở mãi trong nhà anh cháu cũng chán, ông thơ thẩn ra dạo ngoài đồng Chùa. Nó vẫn thế, như cái thời ông chăn trâu, chơi khăng ở đây. Nhưng ngôi chùa mà nó mang tên không còn nữa vì bị người đập lấy gỗ xây trụ sở ủy ban xã.
Đồng Chùa là một gò đất cao và rộng, xưa nay chỉ là chỗ cho trẻ làng chăn trâu bò, hoặc chơi các trò trẻ con của chúng. Giờ có máy làm ruộng, trâu bò ít nên cỏ mọc nhiều và dày. Ông ngả mình nằm xuống thảm cỏ và lơ đãng nhìn lên trời.
Hôm ấy là một chiều thu thật đẹp. Nắng hoe vàng sắp tắt. Cao trên trời là những làn mây nhẹ, mỏng tang, có vẻ như đang chuyển động, mà cũng như luôn đứng yên một chỗ. Mây chỗ trắng, chỗ vàng, chỗ đỏ rực như máu. Chỗ không có mây là bầu trời màu nước nhàn nhạt. Bao quanh ông là màu xanh ngắt của đồng lúa, bãi cỏ và rặng cây phía làng Mồ.
Nằm giữa cái thế giới nông thôn đầy màu sắc ấy, ông thấy thấy mình thật buồn tẻ và nhạt nhẽo. Ông, một người không màu. Không màu như cái thành phố xám xịt của ông, nơi không trăng, không bầu trời, hoặc giả có cũng chẳng ai ngước lên nhìn.
- Bác mới về làng chơi ấy à?
Chợt ai đấy lên tiếng hỏi, ngay bên cạnh.
Ông nhỏm dậy:
- Vâng, hôm qua. Chào bác.
Đó là lão Hoạch, một lực điền da đen trũi, tóc xù điểm bạc, bạn học trường làng thời xa xưa và cùng tuổi, tức đã ngót nghét sáu mươi. Lão vừa đi làm đồng về, chiếc cuốc trên vai còn chưa khô bùn. Nghe nói nhà lão là một trong số ít gia đình trong làng còn đói ăn, Dẫu vậy, lão là người xởi lởi và vui tính. Không hiểu sao lần nào về làng, ông cũng gặp lão.
- Công việc bác dạo này thế nào.
- Vẫn thế, - ông đáp.
- Người ta bảo bác làm cái nghề viết lách gì đó trên tỉnh?
- Đúng. Nghề phịa chuyện, viết nhăng nhít ấy mà…
- Và người ta trả tiền cho cái chuyện phịa nhăng nhít ấy như bác nói?
- Đôi khi.
- Thế thì chán lắm nhỉ?
- Chán.
Lão Hoạch nghĩ một lúc rồi nói:
- Sao bác không về làng làm ruộng như tôi? Vất vả nhưng mà vui.
- Tôi đã già, vả lại, cũng không biết làm ruộng.
- Lo gì, về đây tôi dạy cho.
Nói chuyện thêm một lúc, lão bỏ về. Do đi ngược mặt trời hoàng hôn lúc ấy đã xuống thấp và đang treo lơ lửng trên đỉnh núi Mụa, toàn thân lão được chiếu đỏ rực. Cả chiếc cuốc bẩn trên vai cũng đỏ như thế.
“Cuộc đời kể cũng buồn cười, ông nghĩ. Lão Hoạch suốt đời đầu tắt mặt tối trên ruộng không kiểm đủ bát cơm ăn. Mình thì viết phịa nhảm nhí lừa người ta lại thừa ăn. Nhưng người lão ấy đỏ rực như lửa, ông chép miệng, mà mình thì chẳng có màu gì. Người không màu!”
Ông lại nằm xuống, bâng quơ nhìn lên trời. Vì sắp lặn và mặt trời đã trở thành chiếc mâm đỏ khổng lồ nên bầu trời có nhiều màu sắc đậm và tương phản hơn. Gió mát hiu hiu thổi. Một lúc sau ông mơ màng thiếp đi. Trong cảm giác nửa tỉnh nửa mơ ấy, ông thấy mình được từ từ nâng lên cao, trong tư thế nằm ngửa, và bắt đầu chậm chậm chu du trên bầu trời. Trong chuyến bay lâng lâng thích thú đó, ông ngạc nhiên thấy mình bắt đầu có màu, đủ màu sắc rực rỡ của hoàng hôn, tùy thuộc lúc đó ông đang bay qua đám mây nào. Cuối cùng, ông trở lại mặt đất khi trời tối hẳn, và lại thành người như cũ - không màu.
Thậm chí không cả màu đen, khi ông lầm lụi bước về làng.

vbnhuy

In bài viết
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
BẢN QUYỀN THUỘC CÂU LẠC BỘ VĂN CHƯƠNG
Địa chỉ: số 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội
Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Nguyễn Thị Mai
Tổng Biên tập: N.văn, LLPB - P.giáo sư, Tiến sĩ Vũ Nho
 
ĐIỆN THOẠI & EMAIL LIÊN HỆ
Tel:  1- 0328 455 896. 2- 0855 890 003.
Nhà văn, Phó Gs, Tiến sỹ VŨ NHO:  vunho121@gmail.com