
NGƯỜI VÁ THÁNG NĂM
Người ngồi vá áo bên thềm
Tháng năm mũi dài mũi ngắn
Sợi buồn hối hả theo tay.
Tàn canh
Đêm gối sang ngày
Sợi này niềm tin.
Sợi kia hy vọng.
Một mình.
Một bóng.
Người vá tháng năm
Nối chỉ dài hơn tuổi.
Ban mai.
Hoàng hôn.
Tuột về bóng tối.
Mắt neo bến đợi
Chờ một bóng người.
NGÀY ĐI
Tháng chạp.
Cha rong tiểu ngưu đi vỡ đất
Những rãnh cày sâu vắt ngang mùa giá buốt
Phơi mình đợi mưa xuân.
Giêng – Hai.
Mẹ đội lộc ra đồng
Từng nắm hạt vung lên bắc dải cầu vồng
Màu xanh râm ran gọi đất.
Tháng Ba
Sớm cúi đồng sâu
Chiều khom lưng ruộng cạn
Vai mẹ nghiêng một trời mưa gió.
Tháng Năm
Nắng se mặt đất
Cha lại nhẩm vạch đường cày ngang trời
Mẹ lại mơ ngày gieo hạt mới.
Cuối Chạp!
Cha buông cày ngồi tựa dải sông Ngân
Dáng mẹ
Trăng lưỡi liềm giữa vòm trời xanh thẳm.
Bay ngang bầu trời
Bầy chim lỡ đánh rơi tiếng kêu mặt đất!
Có đứa trẻ mơ ngồi lại trên đồng
Nguyện dâng mái tóc
Hỏi bầy chim về làm tổ hay không?
GỌI NGÀY
Vòng tay ta ôm gió
Gió trốn trong cỏ mềm
Nhặt mây trôi đáy nước
Mây náu vào trời đêm
Cúi mặt ta gọi đất
Dang tay ta gọi trời
Sao rơi đầy thảm cỏ
Cơn khát vẫn chưa nguôi
Trăng rong chơi xứ lạ
Đường xa quên lối về
Ngẩn ngơ trâu bỏ cỏ
Xanh mướt cả bờ đê
Dế mèn lên tiếng gọi
Canh khuya bỗng trở mình
Giọt sương tan về đất
Đêm gọi Ngày phục sinh.

Người gửi / điện thoại