
ĐÓNG CỬA TRÁI TIM
Đã bao ngày em đóng cửa trái tim
Chìa khóa mở anh là người đánh mất
Em rất sợ sẽ lại chung nhịp đập
Với một người vừa tới đã rời đi.
Tội lắm biết không? sân ga buổi chia ly
Xin đừng đến gõ cửa hồn em – trái tim khóa chặt
Cứ để em nhớ thương những gì đã mất
Và tự mình an ủi chính mình thôi.
Vết thương xưa anh để lại trong đời
Rất có thể trái tim rồi hóa đá
Và nhịp thở sẽ ngưng thành băng giá
Giữa một ngày náo nức mùa sang.
Anh có thấy không, cả gió cũng phũ phàng
Em lại sợ thêm một lần đau khổ
Vết thương yêu như thế là quá đủ
Cho những gì còn lại để chờ mong.
THỜI GIAN
Thơ em không đem bán giữa chợ đời
Em chỉ dành riêng để gửi nhớ thôi
Dẫu vẫn biết tháng năm nhòa nét mực
Ngày cũ nhạt dần, thời gian buông trôi.
Như có thể rồi anh sẽ quên em
Khi bên anh có dáng hình người khác
Tình yêu đầu tiên mong manh giọt nước
Anh vô tình không giữ lại – anh quên.
Con đường xưa còn lại một mình em
Chiều thơ thẩn nhặt từng chùm nắng đỏ
Để tình yêu chạy hoài theo làn gió
Tay mình cầm riêng nỗi nhớ cô đơn.
Em cứ lang thang cứ giận, cứ hờn
Cứ kiếm tìm, cứ buồn trong yên lặng
Không nói lên lời bởi vì em kiêu hãnh
Đem nỗi buồn thầm lặng dấu vào tim.
Những nỗi niềm thổ lộ giữa lặng im
Mạnh hơn cả những điều em muốn nói
Như dòng thơ xưa một thời nông nổi
Dẫu nhạt màu nhưng chẳng thể mất đâu.
Như một ngày kia dẫu bạc mái đầu
Em vẫn tin!
Một ngày em vẹn nguyên trở lại
Bình dị trong anh
Và em biết sẽ còn sống mãi!

Người gửi / điện thoại