
GIỌT THU
Thu tàn
gãy cánh Ngâu rơi!
Mùa đi bỏ lại mình tôi ...một mình
Đêm nghe trời đất tự tình
Đầy vơi muôn nỗi vô hình trong ta
Giọt nào nuối tiếc xót xa
Giọt nào cùng với lệ nhoà không gian
Giọt nào non nỉ trách than
Giọt nào lưu dấu nồng nàn thuở xưa
Giọt nào thánh thót Thu mưa
Hoá thành thạch nhũ khi vừa buông lơi
Vương ưu trên đoá xuân đời
Trông về lối cũ, bời bời lệ sa
Niềm riêng gửi lại ngày qua
Khuyết tròn một thuở, can qua đã từng
Trời Đông mưa gió bão bùng
Não nề, rả rích muôn trùng nỗi thu
TÂM SỰ THÁNG MƯỜI
Tháng Mười vừa chạm mắt Đông
Vấn vương Thu cũ ngóng trông gót hài
Heo may níu lại ngày dài
Gửi mùa những giọt sương mai vô tình
Dịu dàng hoà tứ thơ xinh
Những vần thơ đẹp lung linh thay lời
Gương trong lấp lánh một thời
Hoá thành thước ngọc cho đời mai sau
Khuôn vàng Tám chữ in sâu
“Anh hùng, bất khuất” Năm Châu nghiêng mình
“Đảm đang, trung hậu” nghĩa tình
Hai vai chung gánh gia đình, giang sơn
Gian nan ý chí không sờn
Xả thân đâu tính thiệt hơn với đời
Bước qua gian khổ một thời
Thầm mơ chinh phục đất trời bao la
Tháng Mười gọi nắng Tháng Ba
Dệt thiên tình khúc bài ca không lời
Việt TrìTháng 10/ 2015
MÙA SANG NGỒI NGẪM CHUYỆN XƯA
Nửa đời mỏi “vác tù và”
Tiện tay ôm cả chuyện nhà, việc công
“Hoa chân” nở rộ Tây Đông
Đam mê công việc nỡ không thương mình
Con tim từ thuở nguyên trinh
Thiết tha chỉ một nhịp tình làm duyên
Chê khen vẫn nụ cười hiền
Khắc vào tâm những cảm phiền, lời ơn
Gánh đời tựa núi Thái sơn
Sáu mươi năm lẻ chưa sờn đôi vai
Lần hồi men tới ngày mai
Cảm ơn số phận an bài là may
Niềm vui đã trải đời này
Còn lưu tròn vị: đắng cay, ngọt bùi
Sẻ san tất cả niềm vui
Điều phải ngậm ngùi cũng sẽ lãng quên
Mùa sang chỉ ước bình yên

Người gửi / điện thoại