
TIẾC THƯƠNG NHAU, NGÀY GẶP LẠI
Ta tiếc thương em, hay em tiếc thương ta
Bao hão vọng, rụng rơi dần theo tuổi trẻ
Nhịp thời gian, đắm say, còn rung nhè nhẹ
Có những nẻo đời, đã khuất lấp mờ xa
*
Chuyện buồn nào, rồi năm tháng cũng dần qua
Chỉ còn lại, những niềm tươi xanh lấp lánh
Giữa mùa thu vàng, trời giăng giăng sắc lạnh
Em vẫn trẻ trung, trong áo váy nuột nà
*
Ta tiếc thương nhau, sao vương vấn thiết tha
Dĩ vãng buông xuôi, những điều ta có thể
Để bây giờ, nuối tiếc ngẩn ngơ như thế
Bừng dậy tiếng lòng, reo rộn rã ngân nga
*
Ơi mùa đi trong mắt biếc, xót nồng say
Gặp lại nhau đây, bao nỗi niềm buông thả
Một ngày xưa, sóng sánh rơi theo chiều lá
Đổ ngập sân vườn, trong nắng mới vờn lay ...
CÓ MỘT ĐÊM TRĂNG
Đêm vướng víu
Bên góc sân bé xíu
Sẽ sàng trăng
Buông!
Quá giọt hiên thưa
Nghe tiếng vọng
Đổ ngược dòng
Ngượng nghịu
Một chút tình thôi
Lần lữa
Phỉnh lừa ...
TRÔI ĐÂU MỘT VẦNG TRĂNG
Lung trăng sáng
Khe ngực xuân thì
Rợn hẹp
Ướp đẫm mặt người
Trọn vẹn
Một vầng trăng
Buông thả then cài
Em
Ngượng ngùng
Mở khép
Rơi vãi làn trăng
Nhòe nhoẹt
Những vết lằn ...
BẤT CHỢT NẮNG, BẤT CHỢT MƯA.TRỜI BẤT CHỢT
Bất chợt yêu em bất chợt dửng dưng
Một chút nắng hoàng hôn chìm dần trong cơn bão rớt
Nổi cơn giông như vô lối vô chừng
Một mình đứng bên đường trong rét mướt
Ngóng trông gì, đôi mắt ướt rưng rưng
HẾT BỆNH RỒI, NHƯNG EM KHÔNG RA VIỆN
Tình nguyện chăm sóc người cùng cảnh ngộ gieo neo
Dù không học nghề y, chưa một ngày làm hộ lý
Chỉ có lòng thương người khó khăn trong dịch bệnh ngặt nghèo
Em hiểu bệnh, bởi vì em đã bệnh
Bình tĩnh, dịu dàng theo từng tiếng chuông reo…
Lê Thanh Hùng
Bắc Bình, Lâm Đồng

Người gửi / điện thoại