
TRẢ LẠI TÊN ANH
Có những bước chân
không kịp để lại dấu trên đường
chỉ lặng lẽ chìm vào đất
giữa những cánh rừng đã hồi sinh.
Họ nằm lại không bia mộ
không một lời từ biệt
chỉ có đất âm thầm giữ hộ tên
500 ngày đêm
những người sống cúi xuống lòng đất
gọi lại những cái tên thất lạc
tìm đồng đội trong tiếng cuốc chạm đá lạnh.
Có những chiều đào bật máu ngón tay
sợ dưới lớp đất kia
vẫn còn một người chưa về…
Mưa rừng đổ xuống vai, bản đồ nhòe mực
người lính già ngồi lặng trước mảnh võng mục
nhận ra tên đơn vị cũ
bàn tay run như chạm vào tuổi trẻ.
Có chiếc xương nằm im dưới tầng đất
đã từng là tiếng hô đầu súng thép
là đôi dép mòn qua dốc đá
là tuổi hai mươi chưa kịp tên mình…
Hôm nay
người trở về trong chiếc hũ nhỏ
nhẹ đến nhói lòng
người trở về bằng ký hiệu trên mảnh tăng cũ
có người không còn đủ hình hài để gọi tên
chỉ còn dấu vết rơi xuống.
500 ngày đêm
không còn là thời gian
người sống đi tìm tên người đã hóa vào đất
để các anh thôi lạc giữa vô danh
người lính sau bao năm nằm lại
được nghe gọi đúng tên mình.
5-2026
Hồng Quang
HOA BẤT TỬ TRÊN ĐỒI ĐỒNG LỘC
Trên đồi cao đầy nắng và gió
Bên những hố bom thù nham nhở
Mọc lên ngát hương
Mười bông hoa bất tử
Trắng trong dịu hiền
Kiêu hãnh anh hùng
Dâng trọn thanh xuân cho quê hương
Mang tên chung: Đồng Lộc.
Những bông hoa
Hoá tên sông tên núi
Để lại cho đời vẹn nguyên tuổi đôi mươi
Góp sức mình dựng dáng hình đất nước
Những trái tim thăp sáng lời hẹn ước
Lấy tuổi xuân vá tuyến đường ra trận
Đem máu đào giữ mạch giao thông...
Trên đài cao Tổ quốc ghi công
Khói hương thơm suốt chiều sâu tháng bảy
Vẫn còn đây vết bom thời lửa cháy
Nhắc nhớ một thuở đất nước đau thương.
7-2026
Hồng Quang

Người gửi / điện thoại