
RƯỢU ĐÂY! DIỆU ĐÂY!
Vũ Khiêu vốn rất quý Hoàng Trung Thông. Biết Hoàng Trung Thông thích rượu, một hôm đi nước ngoài về, có chai rượu Tây bèn ôm đến nhà bạn. Thấy nhà đóng cửa, ông bèn gõ cửa gọi:
- Thông ơi! Rượu đây! Mở cửa mau!
Chưa thấy trong nhà động tĩnh thì ngoài cửa đã có thêm Xuân Diệu tới chơi, và cũng gõ cửa, gọi:
- Thông ơi! Diệu đây! Mở cửa mau!
Nghe hai lần tiếng gọi, Hoàng Trung Thông vội vàng ra mở cửa. Thấy Xuân Diệu và Vũ Khiêu, nhà thơ xứ nghệ cười:
- Nghe gọi hai lần cứ thấy nhắc Diệu, Diệu, lại tưởng là có hai Xuân Diệu cơ đấy!
Vũ Khiêu tủm tỉm:
- Hay là tưởng có hai chai rượu, hả thi sĩ?
NGUYÊN HỒ, LAM LUYẾN THI THƠ
Trại sáng tác Nha Trang năm ấy, nhà thơ Lam Luyến từ Hà Nội vào dự trại làm xốn xang bao trái tim đấng mày râu...
Chà chà! Gây ấn tượng với người đẹp bằng cách nào đây quả là một việc không dễ? Thôi thì mỗi người một kiểu, ai cũng muốn trổ hết tài để người đẹp liêu xiêu. Thật là một cuộc tỉ thí âm thầm đầy lãng mạn.
Không chịu thua cánh trẻ, nhà thơ Nguyên Hồ cũng to nhỏ “dăm ba câu phải trái” với người đẹp của mình bằng cách rất riêng:
Nha Trang Luyến đến lần đầu
Chưa vui xum họp đã sầu chia ly
Luyến đến rồi Luyến lại đi
Nha Trang hỏi Luyến có gì luyến không?
Đừng như con sáo sổ lồng
Nha Trang luyến Luyến, Luyến không luyến gì
Thế rồi Luyến lại ra đi...
Vốn không phải là người lạnh lùng vô cảm, nữ thi sĩ bèn đối thoại bằng mấy câu thơ tự trào mình như sau:
Làng văn có chị Đoàn Lam
Tình dọc thì ít, tình ngang thì nhiều
Hết “Châm khói” lại “Dại yêu”
Xem trong tình ái còn nhiều "chông gai".
LƯNG ƠI ! HÃY QUAY MẶT LẠI ĐÂY NÀO !
Tác giả bài thơ Tiếng thu bất hủ, thi sĩ Lưu Trọng Lư là một người được rất đông đảo bạn đọc mến mộ. Nhiều ngươì ao ước được gặp mặt ông. Coi ông như người trong mộng, nhiều phụ nữ thêu dệt hình ảnh ông thành một chàng thư sinh nho nhã, một trang công tử tươi trẻ hào hoa, ngày ngày chỉ biết vui thú với bầu rượu túi thơ .
Có một độc giả như thế một lần đã được gặp ông. Hơn nữa, lại cùng trên một chuyến ô tô với ông.Vậy mà tiếc thay, lẽ ra phải lấy làm cảm động và vinh hạnh lắm thì nữ độc giả hâm mộ nọ lại buồn thiu vì thất vộng và tiếc nuối.
Than ôi ! Tuổi tác đẫ chẳng thương chàng thi sĩ ! Giờ đây, tuổi đẫ cao, tóc đã rụng, đầu đã hói, thi sĩ trong mộng của nữ độc giả lúc này hiện thân chỉ là ông ông già cao niên vóc hạc mình gầy, vầng trán cao đã hằn rõ nếp nhăn vì sức nặng của thời gian.
Trên chiếc xe ô tô nhỏ, cùng băng ghế ngồi, nhưng có lẽ là e sợ hình ảnh thực tế lúc này của thi sĩ sẽ làm tan vỡ giấc mộng về chàng, nên nữ độc giả nọ luôn ở trong tư thế quay lưng lại thi sĩ và…im lặng.
Tư thế nọ của nữ đôc giả hiển nhiên là gây phản cảm cho chàng thi sĩ vốn giàu tình cảm. Thế là chàng liền cất tiếng . Chàng khe khẽ gọi :
- Này, Lưng ơi ! Lưng hãy quay mặt về đây để cùng ta trò chuyện nào !
Lời thi sĩ lập tức có hiệu nghiệm. Tấm lưng nọ đã chuyển đổi tư thế; và nữ độc giả giầu trí tưởng tượng bỗng nhiên nhoẻn cười, vì đã bắt gặp một gương mặt thi nhân vô cùng dịu dàng, thân thiết và …hóm hỉnh./.
8-2008

Người gửi / điện thoại