

Мне грустно на тебя смотреть,
Какая боль, какая жалость!
Знать, только ивовая медь
Нам в сентябре с тобой осталась.
Чужие губы разнесли
Твое тепло и трепет тела.
Как будто дождик моросит
С души, немного омертвелой.
Ну что ж! Я не боюсь его.
Иная радость мне открылась.
Ведь не осталось ничего,
Как только желтый тлен и сырость.
Ведь и себя я не сберег
Для тихой жизни, для улыбок.
Так мало пройдено дорог,
Так много сделано ошибок.
Смешная жизнь, смешной разлад.
Так было и так будет после.
Как кладбище, усеян сад
В берез изглоданные кости.
Вот так же отцветем и мы
И отшумим, как гости сада...
Коль нет цветов среди зимы,
Так и грустить о них не надо.
1923
Dịch nghĩa:
TÔI BUỒN KHI NGẮM NHÌN EM
Tôi buồn rầu khi ngắm nhìn em
Đau đớn biết bao, thương xót biết bao!
Tôi biết rằng chỉ còn lại sắc đồng của lá liễu
Ở lại với ta trong mùa thu tháng Chín.
Thế thì sao, tôi không sợ điều đó
Một niềm vui khác trong tôi sẽ lại mở ra
Bởi không còn lại một điều chi hết
Chỉ thấy sự ẩm ướt và lá vàng đang mục rữa.
Những đôi môi của ai đó đã đem phân phát đi
Hơi ấm của em và sự rung động rạo rực của cơ thể
Hình như những hạt mưa bụi đang rơi
Từ trong tâm hồn tôi ít nhiều đã chết.
Thế thì sao, tôi không sợ điều đó
Một niềm vui khác trong tôi sẽ lại mở ra
Bởi không còn lại một điều chi hết
Chỉ thấy sự ẩm ướt và lá vàng đang mục rữa.
Bởi tôi cũng không gìn giữ chính mình
Để cho cuộc sống yên bình và cho những nụ cười
Chặng đường đã qua ngắn ngủi thế
Mà mắc phải nhiều sai lầm thế.
Cuộc sống thật trớ trêu, mối bất hòa cũng thật nực cười
Nó đã xảy ra và sau này sẽ còn xảy ra như thế.
Như một nghĩa trang , khu vườn rải đầy
Xương cốt bạch dương nhạt nhòa.
Và rồi chúng ta cũng lụi tàn như thế
Lặng lẽ như những vị khách của khu vườn
Nếu như không có một bông hoa nở giữa mùa đông
Cũng không cần buồn phiền về chúng .
1923
Dịch thơ:
TA BUỒN KHI NGẮM NHÌN EM
Ta buồn rầu khi lặng ngắm nhìn em
Nỗi đớn đau và xót thương khôn xiết
Chỉ còn sắc liễu vàng thôi, ta biết
Ở lại cùng ta trong tháng Chín mùa thu.
Những bờ môi xa lạ đã mang đi
Hơi ấm em cùng thân hình run rẩy
Như lam thâm những hạt mưa bụi vậy ,
Rơi tự hồn ta đã chết ít nhiều.
Thì đành thế! Điều này ta chẳng sợ
Khiến trong ta niềm vui mới lại về .
Đã hết cả rồi, chẳng còn chi nữa
Chỉ thấy lá vàng ướt át, ủ ê.
Đến thân mình ta cũng không tiếc giữ
Cho tiếng cười và cuộc sống bình yên
Như chỉ qua một chặng đường ngắn ngủi
Mà đã gây bao lầm lỗi muộn phiền.
Ôi cuộc đời trớ trêu và nghiệt ngã
Cứ diễn hoài, triền miên mãi không thôi
Như nghĩa trang, vườn địa đàng trần thế
Đã rải đầy xương cốt bạch dương phơi.
Ta cũng vậy, một ngày tàn xuân sắc
Hết vang âm như khách của khu vườn.
Nếu giữa đông chẳng một bông hoa nở
Cũng đừng rỗi hơi vì thế mà buồn !
1923.

Người gửi / điện thoại