bannemoinhat2-banne3-banne4-banne5-banne6-banne7-bannecuoi
TÁC GIẢ QUEN THUỘC
BÀI VIẾT MỚI
PHẢN HỒI MỚI

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN BÁC ĐỖ CHIÊU ĐỨC VỀ MỘT MỐI TÌNH THUỞ HỌC TRÒ!

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN BÁC SĨ HÀ HẢI ANH ĐÃ CỘNG TÁC!

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN BÁC ĐỖ CHIÊU ĐỨC!BÀI THƠ TẶNG PHU NHÂN RẤT THÚ VỊ!CHÚC CÁC BÁC AN KHANG THỊNH VƯỢNG!

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN NHÀ VĂN VŨ THẢO NGỌC!

 

VŨ NHO 085 589 0003

CÁM ƠN BÁC ĐỖ  CHIÊU ĐỨC! LUÔN CÓ LIÊN HỆ ĐẾN TÁC PHẨM VĂN HỌC VIỆT NAM! CHÚC BÁC AN LÀNH!

 

VŨ NHO 085 589 0003

HOAN HÔ NHÀ KIỀU HỌC VƯƠNG TRỌNG! THÚ VỊ!

 
Xem toàn bộ
Đang truy cập: 24
Trong ngày: 160
Trong tuần: 160
Lượt truy cập: 886410

ĐÊM ĐỊNH MỆNH

kim_lin_qn
ĐÊM ĐỊNH MỆNH
Truyện ngắn của
 VŨ THỊ KIM LIÊN
 
Đúng như tôi dự đoán, Vạng đã phải tự mình về quê trình bày với cha mẹ cùng anh em họ hàng về sự việc đã xảy ra với Huệ, sau đó cả gia đình gồm bảy người cùng đi ra mỏ xin cơ quan giúp đỡ vì nghe tin Huệ đã thẳng thắn khước từ về làm vợ Vạng. Cha mẹ Vạng nghe tin vậy thì nóng mặt, bắt Vạng xin lỗi, hứa hẹn phải đối xử tốt với cô con dâu tương lai của họ, không sẽ từ Vạng. Thế là Vạng ta bắt buộc phải vào bước chân vào công cuộc chinh phục tình yêu nơi Huệ, để được Huệ chấp nhận đồng ý đi đăng ký kết hôn và tổ chức cưới, thật ngoạn mục!.. Sau cưới ít ngày thì Huệ lâm bồn sinh con gái. Từ một thanh niên nổi tiếng đào hoa chuyên đi chim các cô gái trẻ, sau khi cưới Huệ, tính ong bướm trăng hoa của Vạng có giảm đi hay theo thời gian sẽ ngày một nặng thêm, nếu nặng thêm thì đời Huệ sẽ khổ, những gì tôi đã làm giúp cho đôi lứa Huệ Vạng này sẽ trở thành nỗi ám ảnh suốt đời!...
Huệ dắt con sang bên nhà tôi vào một ngày áp Tết để thông báo cho tôi tin vui rằng bên tổ chức mỏ đã cho Vạng và Huệ chuyển về đơn vị mới, tạo điều kiện cho gia đình trẻ cơ hội gây dựng cuộc sống gần gũi bên nhau. Tôi vui vẻ chúc mừng gia đình họ, lại nhớ lại cái đêm định mệnh khi tất tả chạy khắp bờ suối gào gọi tìm cô Huệ ngây thơ, cả tin đến độ liều lĩnh, nếu không có tôi đi tìm, chắc Huệ dám quên cả tính mạng của mình trong đêm đó. 
 
Vừa xuống xe ô tô, tôi khệ nệ bê bao tải tiền xuống. 
- Để tôi khiêng giúp cho cô? Người lái xe nói. 
- Dạ, em bê vào phòng quỹ được. Cảm ơn anh nhé! Anh về đi kẻo chị mong. Hôm nay muộn quá. Em phải gọi bảo vệ và lãnh đạo trực vào niêm phong két tiền. 
- Cô cẩn thận thế là đúng.
Lái xe về trước, tôi thận trọng khóa trái cửa phòng quỹ, mở két cất tiền vào két của mỏ. Chật cứng két với số tiền lương và tiền tết cho công nhân. 
Tôi mệt mỏi khóa phòng quỹ, rồi đi lên văn phòng tìm sếp và bảo vệ trực. 
- May quá, chú và anh hôm nay trực ạ? Đến niêm phong phòng tiền giúp cháu với. 
- Vào đây cháu, chú đóng dấu niêm phong và ký vào đã. 
Nhìn ông phó giám đốc thân hình gầy gò khắc khổ với đôi mắt thâm quầng do phải đảm đương nhiều công việc của mỏ dịp Tết, lại thêm chuyến về lo hậu sự cho mẹ đẻ mới mất ở quê, vừa đặt chân lại cơ quan là trực luôn. Tôi cùng Phó giám đốc và bảo vệ trở lại phòng tài vụ (phòng quỹ).
Theo nguyên tắc, tôi mở két cho lãnh đạo cùng bảo vệ xác nhận hiện vật bên trong và dán niêm phong két, dán niêm phong khóa phòng tài vụ, rồi lập biên bản và ký xác nhận. Xong hết các việc tôi mới về khu nhà tập thể dành riêng cho cán bộ công nhân viên phòng ban ỏ dãy nhà gần khu bếp nấu của ngành đời sống mỏ!
- Con chào bố, hôm nay phải chờ xe của mỏ đến chở tiền về quỹ, con về muộn so với mọi ngày hơn một tiếng. Bố chịu đói một hôm nhé. 
Tôi vừa nói với cha chồng vừa đón cậu con trai đang khát sữa thấy mẹ về khóc ré theo mẹ. 
- Không đói con à trưa nay có cô nhà bếp mang suất ăn cho bố. Vừa nãy cô ấy qua lấy đồ đựng cơm buổi trưa, biết con chưa về lại bưng hai chậu cơm canh và bát thức ăn, tất cả còn nóng hổi kìa không phải nấu nữa con à. 
Nghe cha chồng nói thế tôi mới nhìn ra bàn ăn. Tôi nói:
- Vâng bố ăn trước đi, con cho cháu bú rồi ra ăn sau ạ. Chồng con phải làm xuất khẩu, ăn trên vỉa, hôm nay về muộn ạ. 
Miệng nói tay bế con vào phòng của vợ chồng tôi, cho con trai bú, nó khát sữa suốt ngày nay vì tôi phải chờ duyệt tiền. Thương con quá thôi. Những năm thập niên đó thì cơ quan dùng chậu nhôm, bát i nốc phát cơm canh cho công nhân mà. Lúc đó còn bao cấp không có đa dạng sữa như bây giờ. Duy nhất có sữa ông Thọ. 
Đêm về, con trai tôi ngủ yên trong phòng. Ngoài phòng khách vẫn thấy cha chồng thức đợi cửa con trai. 
- Bố ơi đi ngủ đi. Chồng con làm xuất khẩu xong mới theo xe về, chắc là muộn lắm, để con chờ cửa cho. 
Bê chậu quần áo của cả nhà ra con suối sau khu tập thể vào ban đêm tôi thấy sợ nhưng vẫn phải làm thôi. 
Đêm về, sương sa làm nước lạnh buốt tay, tôi vò nhanh, giặt vội để về vì sợ con trai tỉnh giấc không thấy mẹ đâu... 
Vừa vắt kiệt nước tấm chăn của con tôi bỗng nghe tiếng khóc của ai đó vọng lại... Hoảng hồn, nhìn ngó xung quanh với nỗi sợ sệt đang xâm chiếm dần trong đầu, tôi cố trấn tĩnh lắng nghe cho rõ hơn… ai khóc nhỉ? Vì sao họ lại ra nơi vắng vẻ trong đêm mà khóc? Rợn hết cả người, chẳng kịp nghĩ thêm gì nữa, tôi bê chậu quần áo chạy thục mạng theo lối đường mòn về nhà. Qua khu nhà bếp tôi rẽ vào phơi nhờ cho mau khô.  
Phơi xong, khép phòng bếp chuẩn bị ra về, trong đầu tôi lại vẫn văng vẳng tiếng khóc có vẻ oan ức khiến tôi thắc mắc mà chưa thể giải đáp ngay được. Đưa mắt nhìn quanh phòng bếp, thấy  trên bếp lửa đỏ hồng vẫn nguyên nồi cháo gà to đùng nấu phục vụ cho công nhân làm xuất khẩu than làm ca đêm về ăn. Tìm mãi không thấy ai, sợ cháo bén nồi, tôi phải một mình vần xoay, xê dịch cho nồi cháo lui ra cạnh bếp rồi mới về nhà. Liên tưởng chuyện tiếng khóc ngoài suối với những hình ảnh bắt gặp trong khu bếp làm tôi ngồi bật dậy, khóa vội cửa, vắt chân chạy nhanh ra bờ suối... vừa chạy loanh quanh vừa tìm kiếm... Tôi đã nhận ra tiếng khóc đó là của Huệ - đầu bếp của mỏ này, tôi tin chắc như vậy và lên tiếng gọi. 
- Huệ ơi… Huệ ơi… em sao đấy?
Tiếng khóc giờ đã im bặt, chỉ còn tiếng giun dế kêu thảm thiết gọi bạn tình trong nỗi tuyệt vọng xót xa... Huệ chưa thể về vì khi chạy ra đây qua khu bếp tôi vẫn thấy mọi thứ y nguyên lúc tôi về nhà… lại mê mải lục sục tìm từng ụ đá lòng suối cuối cùng cũng tìm được nàng ta đang gục mặt dưới đám đá hộc nhấp nhô giữa lòng con suối chảy từ núi Yên Tử ra!
Huệ ôm chầm lấy tôi khóc nức nở, hai tay lạnh cóng... 
- Sao em ra đây ngồi khóc? Nồi cháo cháy rồi... Huệ vùng dậy chạy về, tôi vội chạy theo túm áo Huệ an ủi - Đừng lo, chị vần ra ngoài rồi. 
Huệ vẫn còn thút thít, túm tay tôi cùng về. 
- Thôi, muộn rồi chị về với cháu kẻo nó dậy không ai bế, bố chồng chị ngủ rồi. Anh xã nhà chị chưa về. 
Huệ cầm tay tôi không muốn rời. Ngập ngừng, Huệ nói với giọng xót xa, tuyệt vọng:
- Em cần chị, chị ơi. Em muốn chết lắm, hu hu…!
Tôi vội thanh minh: 
- Chị về xem cháu ra sao đã rồi lại sang em nhé. May quá, chồng tôi theo xe than đã về sớm đang trong phòng tắm, anh nói vọng ra:
- Em đi đâu để con nằm một mình thế?
Tôi cuống quýt vào ngó cậu quý tử ngủ ngon rồi mới đáp:
- Em đi giặt và phơi nhờ bên nhà bếp cho khô. Anh trông con nhé. Em sang phụ cái Huệ một chút. Hôm nay nó làm ca 3 một mình. 
- Ừ, em đi đi. Cầm chậu và bát i nốc của mỏ sang trả cho nhà bếp giúp anh. 
Tôi vội vàng cầm mấy thứ sang bếp, lúc này Huệ đã ổn định tinh thần hơn khi nãy:
- Chị ơi, sao chị biết em ở suối? Sao chị vần được nồi cháo to đùng ra ngoài được đấy?... Ôi may mà chị không bị bỏng... 
- Hôm nay chị đi ngân hàng về muộn. Thấy bố chồng bảo có cô cấp dưỡng mang cơm buổi trưa cả chiều tối vào thì chị đoán ra em! Vì trưa nay chị không về được, chị nhờ Tâm mua cơm cho bố, nó bảo em trực đêm phục vụ công nhân làm xuất khẩu. Khi vào phơi quần áo rồi về ngủ chợt nhớ là nếu em trực thì đi đâu? Chỉ ra suối rửa bát đĩa... chị vùng chạy ra tìm em, chị đoán em có chuyện buồn từ tháng trước... 
- Chị ơi em muốn bỏ mỏ và đi thật xa không muốn ở đây nữa... hu hu hu! Hai vai Huệ rung rung thổn thức, rồi Huệ kể cho tôi nghe tất cả, giọng sầu não chán nản! Tôi đã trắng đêm thức cùng em để lắng nghe, để ngậm ngùi xa xót cho em... 
Huệ là cô bé ưa nhìn, có hàm răng trắng với chiếc răng khểnh rất duyên. Cô bé sống ôn hòa kính trên nhường dưới, vào mỏ làm được gần một năm nay, Huệ yêu anh chàng tên Vạng bên xây dựng mỏ, người cùng cơ quan, dáng dong dỏng cao, nước da đen giòn, cặp mắt to sáng, miệng tươi luôn thường trực nụ cười. Ngoại hình thì hấp dẫn vậy nhưng tính nết lại thất thường, hay thay đổi, nhất là từ dạo được giám đốc giao cho làm đội phó đội xây dựng, có tí chức vụ nên rất gia trưởng. Huệ đem lòng yêu Vạng ngay buổi đầu được phân công đến lán của đội xây dựng kè cống thoát nước trên vỉa này để phục vụ cơm cháo cho đội. 
Huệ kể hôm đó trời đổ mưa như trút, lán của nhóm thợ bị mưa táp dột như ngoài trời. Công nhân xây dựng ùa xuống điểm có xe chở than xít về bãi xin về hết. Huệ không dám về vì còn nồi niêu xoong chảo dụng cụ nhà bếp không biết gửi ai. Một mình co ro trong lán mà cánh thợ dựng sơ sài đó. Đêm về, mưa càng lớn nước tràn úng lụt tắc đoạn đường vì thế phải chờ nước rút xe ngoài Mỏ mới vào vỉa được! Vạng xuất hiện bên Huệ trong thời khắc ấy. Anh nói với giọng rất tình cảm: 
- Chào em gái xinh. Sao không về? Hay chờ anh? Miệng nói, tay Vạng quờ túm ôm Huệ.
 Huệ vùng ra, bật vội đèn ắc quy chiếu sáng. Vạng liếm môi, nuốt ực nước miếng trong cổ họng:
- Em ơi…Vui chút đi… Trong này mọi người về hết rồi... Đừng sợ. Anh yêu em mà! 
Huệ trả lời yếu ớt: 
- Không được đâu! Em không dám đâu. Anh ra chỗ bảo vệ mà ngủ... 
- Anh đói lắm không ngủ được, ngồi dưới trạm không thấy em về anh mới đi lên chứ? Chả nhẽ anh bỏ em một mình để cho bọn than thổ phỉ nó lên thì em chạy đi đâu? Ngoan, nghe anh tháng sau anh đưa em về ra mắt bố mẹ anh em. 
Huệ im lặng đi nấu mỳ tôm hai người cùng ăn và tâm tình. 
Vạng ôm chầm Huệ hôn lấy hôn để. Bàn tay Vạng sờ nắn bộ ngực tròn căng của Huệ trong nỗi khát thèm! 
- Đừng anh! Không được đâu… Em không đồng ý... 
- Anh yêu em. Mình sẽ cưới mà em! 
Cả thân hình vạm vỡ của Vạng đã gắn chặt vào Huệ, trong cơn đam mê Huệ co rúm lại... rên đau đớn!
Đêm đã tạnh mưa chìm vào khoảng lặng. Hai người không nói gì sau cơn cuồng loạn đó. Huệ khóc thút thít khi bị Vạng cướp đi cái ngàn vàng trong bối cảnh đen tối đầy tội lỗi. Huệ thiếp đi vì đau vì mệt. Gần sáng, Vạng lại đè ngửa Huệ ra quan hệ liên tiếp cuồng nhiệt đầy thú tính!
Huệ chỉ biết im lặng chịu trận. Có kháng cự cũng vô ích. Sáng ra Vạng chỉ nói một câu ráo hoảnh: 
- Anh về xí nghiệp nhé. Anh xuống trước, em xuống sau đừng để mọi người dị nghị. 
- Anh ơi. Sao anh nói đưa em về ra mắt gia đình anh mà? Hai ta đã như vợ chồng rồi. Em đã trao cả đời con gái cho anh. Sao anh lại tránh em?
Vạng nói: 
- Tôi mệt rồi. Tôi chưa có ý định lấy cô. Cô mà bép xép chuyện đêm qua với ai thì đừng trách tôi. 
Vạng vùng vằng đi xuống núi vội vã như chạy trốn. 
Còn lại một mình Huệ đau đớn tủi nhục! Cô ngồi xụp xuống nền đất ẩm ướt khóc tấm tức... 
Năm ngày sau, Huệ được lãnh đạo điều ra cảng nấu ăn vì lý do không hoàn thành công việc với khuyết điểm nấu cơm nát, canh mặn, cả đội xây dựng đồng lòng ký xác nhận không đồng ý để Huệ nấu ăn cho họ nữa. Huệ tìm gặp Vạng nhiều lần không gặp được. Cô biết Vạng là tên khốn đã phá nát đời cô, rồi trả cô về phòng đời sống xin người khác phục vụ đội của hắn. 
Sau ba tháng ra cảng làm, Huệ héo mòn đau khổ, ân hận tự trách mình thì đã quá muộn. Huệ có thai tháng thứ tư. Kinh sợ, Huệ đã tìm Vạng báo tin mình có thai. 
Vạng buông một câu cạn tình.
- Chắc gì con tôi, cô dễ dàng cho tôi thì chắc chắn sẽ cho bọn người khác chơi được. Dẹp đi, đừng tìm tôi nữa!
Huệ không dám về quê với cái bụng chửa hoang. Đành lòng xin với trưởng ngành nấu ăn cho làm vào ban đêm để ban ngày đi chữa đau dạ dày! Đến nay cái thai đã gần 7 tháng. 
Huệ nức nở nói: 
- Em không biết có thai. Khi đi khám họ nói thai đã hình người rồi. Em phải làm sao đây chị ơi!
- Em nghe chị nói đây, không khóc gì, ăn tốt vào, nhiều người làm mẹ đơn thân cơ mà. Chị sẽ có cách để cho nó cưới em. Ba ngày nữa nó phải xin lỗi em và cưới em. 
Tôi nói khuyên Huệ thế nhưng thực lòng ngay lúc ấy chưa thể biết giúp Huệ bằng cách nào. 
 
Tôi quyết định vào báo cáo với ban lãnh đạo mỏ việc của Huệ và Vạng, Công đoàn và Nữ công cũng được tôi vận động vào cuộc cùng ban giám đốc để giải quyết dứt điểm việc này. Giám đốc ngay lập tức chỉ đạo ra quyết định đình chỉ công việc của Vạng và yêu cầu cả hai bên tường trình lại sự việc. Sau đó họp Ban lãnh đạo và các phòng chuyên môn biểu quyết nếu hai người không lấy nhau thì xét kỷ luật cảnh cáo toàn xí nghiệp và buộc thôi việc. Ban Nữ công vào cuộc phân tích cho Vạng và Huệ hiểu rõ tầm quan trọng về tình yêu, về hôn nhân gia đình, về tình người và trách nhiệm mỗi người đối với đứa con trước hôn nhân. 
 
Thấm thoắt thời gian thoi đưa, con gái Huệ cưới chồng cũng vào dịp áp Tết, Huệ về mời đám cưới, tôi và các anh chị cùng cơ quan đã nhiệt tình đến giúp từ hôm trước. Riêng tôi thật hạnh phúc khi cô con gái của Huệ sà vào lòng nũng nịu:
- Bác ơi cháu yêu bác, cháu có hạnh phúc trọn vẹn hôm nay là nhờ có bác thương cháu từ trứng nước... tôi kinh ngạc nói:
- Ô hay, bác có giúp được gì đâu? Khi mẹ cháu sinh cháu thì bác đón bế cháu về nhà thôi. Có giúp được nhiều đâu?
- Chị ơi, do em kể cho con em nghe từ khi bé mà. Ngày đó không nghe chị khuyên tha thứ cho bố nó thì bây giờ em sao có hạnh phúc như ngày nay. 
Huệ lại nằm ôm tôi như 24 năm về trước, thầm thì:
- Sau lần được ban lãnh đạo mỏ giúp đỡ và "dọa" anh ấy, em về ở cùng cũng thiết quân luật "hắn" thế là hắn luôn chiều mẹ con em. Nhìn con, anh ấy luôn cưng nựng… mãi đến khi con gái em lớn 5 tuổi thì em mới "tân hôn" lại sau đêm định mệnh đó chị ạ. 
- Thế à? Chú ấy giữ lời nhỉ, đang ghê gớm chơi bời thế, mà chú ấy bỏ thói xấu yêu thương vợ con là có tâm đấy. Mà em khéo sinh liền hai cô “con gái giống cha giầu ba đụn”… hi hi…
- Chị ơi khi đăng ký kết hôn xong và cưới được năm hôm em lên viện. Sang ngày thứ sáu sau ngày cưới em sinh con. Lão ta đã để em nhục thế, em điều trị cho biết tay. Sau khi có hai con, anh ấy chăm sóc và yêu thương mẹ con em hơn nữa chị ạ. Ơn trời Phật, ơn chị và lãnh đạo mỏ mình lắm. 
- Thôi ngủ đi em mai làm mẹ vợ cho xinh đẹp. 
Huệ thiếp đi trong hạnh phúc đong đầy với nụ cười viên mãn!
Tôi thầm nghĩ rằng là con gái ai cũng phải nếm và trải qua cái đêm định mệnh của riêng mình!
 
Đêm Thu 2017
Vùng tệp đính kèm
 
In bài viết
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
BẢN QUYỀN THUỘC CÂU LẠC BỘ VĂN CHƯƠNG
Địa chỉ: số 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội
Chịu trách nhiệm xuất bản: Nhà thơ Nguyễn Thị Mai
Tổng Biên tập: N.văn, LLPB - P.giáo sư, Tiến sĩ Vũ Nho
Quản trị Website: Nhà văn, Nghệ sĩ Điện ảnh Cầm Sơn
 
ĐIỆN THOẠI & EMAIL LIÊN HỆ
Tel:  1- 0328 455 896. 2- 0855 890 003.
Nhà văn, Phó Gs, Tiến sỹ VŨ NHO:  vunho121@gmail.com