Phạm Thị Phương Thảo
UY LỰC CỦA NÚI
Nếu bạn yêu núi và thích trải nghiệm chút mạo hiểm thì hãy đến với những cung đường Tây Bắc và đặc biệt hơn là đến với Hà Giang. Khi bạn đặt chân đến với cao nguyên đá tai mèo nổi tiếng ở nơi địa đầu phía Bắc của Tổ quốc thì sẽ gặp cơ man là núi. Bạn sẽ ngạc nhiên bởi vô số ngọn núi đá với bao nhiêu dáng hình kỳ thú khác nhau. Đấy là món qùa tặng vô giá của thiên nhiên cho mảnh đất này, cho xứ sở này và cho những con người nghèo khó ở đây. Thứ tài sản thiêng liêng của núi rừng nơi phía Bắc của Tổ quốc ta mà thiên nhiên ban tặng chính là núi đá. Chúng đứng đang hàng vững chãi và vô cùng linh thiêng, làm nên nét độc đáo hiếm thấy, đặc biệt là ở Hà Giang.
Hình như ở đâu những ngọn núi cũng linh thiêng, bí hiểm, cao lớn, cứng cỏi và hiểm trở nhưng núi ở nơi đây còn bí hiểm hơn, cao lớn hơn và cứng cỏi hơn nhiều. Chúng cao lênh khênh đến chọc trời, đôi khi có vài bóng dáng đồ sộ và vạm vỡ khác thường. Có những ngọn núi đứng vươn cao dáng kiêu kỳ nhọn hoắt. Có ngọn thì vững chãi và thật an nhiên. Đi liền với núi luôn là sự hiểm trở và mạo hiểm chết người. Dường như sự hiểm trở đã là điều cố hữu tất nhiên và khó có thể thay đổi. Đôi khi có một ngọn núi nào đó hiên ngang đứng tách ra khỏi công đồng với dáng vẻ một mình trông khá cô độc và lẻ loi nhưng đầy thâm trầm. Chúng làm ta tò mò muốn khám phá vẻ đẹp bí ẩn ấy.
Núi nghênh ngang đứng dăng hàng trước gió lạnh vì cậy mình được đất trời cuốn cho nhiều lớp khăn mây phấp phới. Dẫu lầm lì, chúng vẫn tin chắc rằng vùng đất này là của mình và chúng muốn tỏ rõ uy lực ngàn đời và không thể chia sẻ chủ quyền cho bất kỳ kẻ thù xâm lược nào . Chúng dăng lũy thành như một hàng rào chắn che đầy uy lực và sự bền vững như thách đố những kẻ tham lam cho đến muôn đời.
Đôi khi ta bắt gặp những ngọn núi lặng lẽ đang soi bóng mình xuống vực sâu, mặc dù bên dưới kia chỉ là những thung lũng đầy cỏ dại và có con suối rất nhỏ đang rì rầm hát ca hay than vãn nỗi khổ của muôn đời . Những ngọn núi này có thể trầm ngâm nhìn ngắm thế gian không biết mệt hết ngày này qua ngày khác. Chúng thích được một mình suy ngẫm, thích quan sát và lắng nghe nỗi buồn trong nhân thế.
Núi giống như nghệ sỹ biểu diễn đang đứng chênh vênh nơi lưng đèo cho tóc lá tung bay...Cứ thế mà cống hiến cho đời những bản nhạc đầy gió và nụ cười đầy nắng cùng giọng ca trầm khàn của rừng già vang vọng vào vách đá hay cao vút trời mây rồi rơi xuống âm u và thăm thẳm. Đôi khi ta có cảm giác ngọn núi mẹ cao hơn, bao bọc hơn khi đứng che chở và chắn che bão gió cho những ngọn núi con. Núi Mẹ như người đàn bà bao dung lúc nào cũng đẹp !
Núi vươn mình hứng gió, hứng mưa, hứng bão. Chúng biết mình cao hơn và cứng rắn hơn biết bao những thứ loài hiền lành và mềm yếu khác nên chúng sẵn sàng hy sinh. Tạo hóa đã sinh ra những ngọn núi hiên ngang và dũng mãnh như những anh hùng của vũ trụ này, của thế gian này. Ngạo nghễ và hào phóng. Che chở và độ lượng, chúng đứng giữa trời mà chẳng sợ mưa dông hay bão tố tiềm ẩn đầy những sự hung bạo có thể giận dữ trút xuống bất cứ lúc nào. Chúng có thể bị sạt lở, nguy cơ vỡ rời tan tành sau những cơn bão lũ kinh hoàng nhưng vẫn cứ hiên ngang và kiêu hãnh giữa trời.
Núi chồng lớp lớp lên núi. Chúng muôn khoe sức mạnh điệp trùng và vẻ đẹp nhấp nhô như sóng của cộng đồng núi đá đa dạng và phong phú ở đây. Sự điệp trùng bao giờ cũng cho ta thấy sức mạnh về hình ảnh và cả trong ý nghĩ về số đông, dẫu đôi khi số đông cũng chưa nói lên được điều gì. Đằng sau những lớp sóng rất đẹp kia có thể tiềm ẩn bao nguy hiểm và sự rình rập khôn nguôi. Sẽ có những ngọn núi nhỏ hon và bé hơn bị chìm khuất và xâm lấn nhưng dẫu sao chúng vẫn cứ sát cánh bên nhau.
Cũng có những ngọn núi thản nhiên ngồi chễm chệ và an nhiên nhìn ngắm cuộc đời. Hẳn là chúng đã trải qua bao cuộc kinh thiên động địa từ thuở hồng hoang đến mức bây giờ chẳng còn biết sợ là gì nữa chăng? Chúng có thể ngồi thiền trầm ngâm trước vũ trụ bao la , hoặc đang suy ngẫm chiêm nghiệm thế gian này, hoặc thậm chỉ vẫn mỉm cười chờ đợi cả những cơn lốc khủng khiêp nhất đang đến. Núi có hồn, núi có vía và núi cũng có tình, núi có nghĩa, có khi còn hơn cả con người.
Những con đường mòn nhấp nhô ở đây đã in dấu bước chân loài người từ bao đời . Dẫu xa xôi, hẻo lánh, dẫu hiểm trở và gian nan thì những con đường đầy nhọc nhằn ấy vẫn luôn mở ra những chân trời mơ ước. Dẫu ngoằn ngoèo là thế, ngang ngạnh và gấp khúc là thế mà những con đường đau khổ ấy cũng chỉ còn biết uốn cong mình một cách mềm mại nhất, uyển chuyển nhất theo dáng hình của núi. Có lẽ chúng không có sự lựa chọn nào khác mà chỉ còn cách để tồn tại bền vững bên núi là lặng lẽ lắng nghe và ráng đi theo những bước chân chắc nịch và đầy uy lực của núi đá mà thôi.
Kỷ niệm chuyến đi Hà Giang tháng 10/2015
P.T.P.T
Tranh vẽ : Sóng Núi ! tôi mới vẽ cùng 3 bức khác sau chuyến đi 6 tỉnh Tây Bắc
Người gửi / điện thoại